trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây
Truyện Ngắn
Bão Memphis
Và người sứ giả hỏi, “Hagar, nhà ngươi từ đâu tới  và nhà ngươi sẽ đi về đâu?” (Sáng Thế Ký 16:8).



______________________________________

 

 

Thủ Phủ Nhạc Blues, Memphis, Tennessee

Sáng sớm, Memphis lác đác bóng xe. Tinh mơ, thị trấn nhạc Blues ngáp ngắn ngáp dài như người nghiện thuốc phiện tới cữ. Mùa hè, vầng đông tô đậm góc trời, hàng xóm của vua nhạc Rock & Rock Elvis Presley vật vã lăn qua lăn lại nướng cháy khét!

Trời Memphis tay với xanh lơ, cây cao mở lá vươn mình đón nắng.

Trời Memphis lụa là, cột xi-măng vững vàng giơ tay ôm chặt dây cáp dẫn điện vào phòng khách, bật sáng truyền hình ngập tràn tin tức thời sự.

Như thường lệ… Một ngày mùa hè lười biếng với gió nóng và độ ẩm bốc mịt mờ chầm chập ghé vào. Cư dân thị trấn Memphis sẽ lại tiếp tục nhịp sống hối hả thường nhật. Một ngày bình thường. Không có gì đáng nói. Chẳng có gì đáng nhớ. Dế vẫn kêu vang sân cỏ gốc cây. Đom đóm vẫn chập chờn tựa ma chơi lùm cây bụi cỏ. Người đàn ông thắt cà vạt sẽ lại hút thuốc lá. Cô gái giang hồ vừa chợp mắt ngủ sau một đêm cày cật lực, giơ tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài. Cảnh sát giao thông lái xe hầm hầm khuôn mặt trời con nhìn ngó bảng xe thiên hạ. Phố xá sẽ lại rộn ràng thường nhật. Bình thường, rất thường lệ… Một công ước sẵn có.

Thế mà bỗng dưng trời cao gửi cơn bão sức gió 100 dặm một giờ tới thị trấn Memphis. Bão trời hùng hổ kéo tới!

Gió thổi trốc gốc cây sồi trăm năm vươn nhánh che nắng che mưa. Cây xanh nghiêng mình đập vỡ tung tóe mái ngói đỏ. Cây vật vã lăn lộn từng vòng đường phố tráng nhựa đen. Cây ngã rạp đo mình thảm cỏ xanh. Gió cuốn tung bay cột điện cao thế chạy thẳng tăm tắp. Cột điện rủ nhau ngã rạp xếp lớp đều đặn mặt đường. Giây điện cuốn rối tung chằng chịt mái tóc dài con gái tâm thần. Điện cao thế nổ tung bôi quẹt nền trời xám đen tia chớp chói lòe. Phố Memphis, từng ô vuông chữ điền lần lượt rủ nhau đi vào đêm đen. Màn ảnh TV nhỏ lại một đốm trắng. Đài truyền thanh tắt tiếng. Đường dây điện thoại im lìm.

Gió ào ào xô tới.

Gió đập phá phố phường.

Gió tung mái ngói.

Gió chẳng phân biệt giầu nghèo. Gió không kỳ thị chủng tộc. Gió lật mái ngói đỏ tươi khu nhà giàu Germantown. Gió bóc mái ngói rêu xanh dân nghèo Midtown. Gió giật lá xanh đậm. Gió thổi tung từng nắm lá. Gió ôm gọn trong lòng những nhánh cây. Gió xòe tay quẳng ném tung tóe từng khúc gỗ lên sân cỏ mái nhà.

Gió đi đến đâu, đổ nát chạy theo tới đó.

Gió hùng dũng kéo tới, 100 dặm một giờ.

5 phút sau, gió tan loãng, nhẹ nhàng biến vào thinh không.

7 giờ sáng Minh thức dậy. Căn phòng nhọ nhem mặt. Màu xanh số điện tử tối om. Minh ngáp ngáp, lê chân xuống bếp. Cà-phê Starbucks sót lại một ly thơm thơm lừng mùi Moca. Cầm thìa quấy tung bọt bong bóng ly cà-phê đen, Minh vươn vai ngồi xuống bậc thềm sân vườn. Nhìn Mai quét dọn lá xanh vương vãi, Minh che miệng ngáp, nói trống không,

— Mưa một trận đã đời ha…

Mai ngẩng lên nhìn, tóc dài sợi đen lúc lắc đong đưa,

— Mưa ở đâu mà mưa, ông tướng! Trời bão sáng nay! Ông tướng ngủ như chết! Có biết gì...

Mai nhìn chung quanh,

— Điện cúp rồi. Ba ngày lận...

Mai than,

— Khổ rồi, gas cũng không còn. Giờ sao nấu cơm?

Minh trợn tròn mắt,

Well! Bingo!

Minh giơ tay che miệng ngáp! Chết mười cửa tứ! Trời mùa hè, Memphis nhiệt độ thường xuyên cao ngất con số 90 đỏ rực lửa. Không điện đồng nghĩa với không máy lạnh. Không điện phản nghĩa với cà-phê buổi sáng, với máy giặt quay tròn thổi căng bọt xà phòng, máy sấy quay tít thơm tho mùi áo mới. Không điện đồng âm với không internets, không e-mails, không ánh sáng ban đêm, không phim ảnh, không talk shows, không cơm tối. Vậy là cả đám xúm lại rủ nhau quay về thời tiền sử. Cúp điện không bếp gas, thằng bố lấy đá đập cho ra tia lửa, rồi thổi bùng trên đám lá khô để nấu nướng. Ăn tối xong, quanh đống lửa bập bùng cả đám nhảy, tay đấm ngực, hú gọi nhau, ú, ú, ú… Nhảy chán, mỏi chân. Đấm chán, đau ngực. Hú chán, mỏi miệng. Cả đám rủ nhau đi ngủ sớm. Hèn chi Âu Cơ sinh ra một trăm người con trai. Đếm tới đếm lui vẫn không biết mình có bao nhiêu người con gái. Chẳng may bị thuồng luồng cá sấu nuốt mất một hai người con, Lạc Long Quân cũng không biết chi.

Minh thở dài như người tù ủ rũ đứng trước vành móng ngựa, mặt tù chảy dài ôm vào cuộc đời bản án chung thân.

Mai ngồi xuống cạnh chồng, thủ thỉ bên tai,

— Làm gì mà mặt dài ra như bí dại vậy? Hồi xưa động đất ở San Jose, cũng bị cúp điện ba ngày vậy thôi… Ông tướng quên rồi sao?

 


Ngõ hẻm, Ảnh Nguyễn Trung Tây

 

Thung Lũng Hoa Vàng, California

nhỉ! Em mà không nói anh cũng quên đi. Thung lũng San Jose hôm đó Ông Trời không đưa ngón tay đập xuống, nhưng Mẹ Đất vươn vai đứng dậy. Thế là nát bét! 

Ngày hôm đó, tháng Mười mùa thu lạnh ngăn ngắt, nhưng San Jose chở trứng, gió nóng thổi về. Nóng khô lưỡi, nóng đỏ da, nóng thổi cháy vàng hoe hoe mầu tóc đen tỵ nạn. Khắp nơi nóng! Mọi nơi nóng! Địa cầu nóng rực, trán vã mồ hôi. Trời nóng, Mai rủ Minh vào thư viện.

Vào thư viện để học để đọc; nhưng, bước vô thư viện với Mai thì Minh đầu hàng, bởi cô sinh viên tóc dài đen nhánh khiến Minh ngồi đó ngớ ngẩn ngẩn ngơ,

— Em gội tóc bằng xà bông hiệu gì? Sao thơm quá vậy? Pantene hay bồ kết? Ngửi thôi cũng đủ no...

Mai nhăn mặt,

— Anh vớ vẩn! Người ta đuổi đi bây giờ.

Minh nhún vai tây con,

— Đuổi thì mình đi...

Minh tiếp tục mở miệng ngân dài bài ca ngợi ca tình yêu,

— Em…em có bôi phấn không?... Sao má hồng quá vậy?

Mai đỏ mặt phấn hồng, lặng thinh. Hết chuyện, chàng lôi bài luận lớp Văn chương English 1B ra...nhờ Mai làm hộ. Mai bỏ bài học của mình sang một bên, nghiêng nghiêng tóc dài viết luận văn cho tình lang đang gục đầu ngủ say, miệng ngáy oh! oh!

Ầu ơ, hồn anh bướm lượn cánh vàng,

Bay lên thượng uyển hoa mai thăm nàng.

Hôm nay, trời nắng cháy đen da người, Minh muốn trốn vào thư viện có máy lạnh thổi hiu hiu ru hồn vào giấc ngủ hoa mai. Đã bước chân líu ríu theo sau tóc dài đen nhánh được mấy bước, Minh chợt nhớ tới mẹ… Bỏ sừ! Minh lầm bầm trong miệng! Mẹ mới qua, một mình loay hoay nấu cơm, bếp gas lẫn lộn bếp điện. Trời nóng, cháy nhà! Homeless! Tiền đâu đền cho thấu! Minh tỉnh giấc mơ bướm vàng, đổi ý lái xe về nhà.

Thung lũng hoa vàng trời hè hầm than hầm lửa. Mặt con nhớp nháp mồ hôi. Mặt mẹ kiên nhẫn chịu đựng.

— Mẹ ơi...

Mẹ Việt Nam, ai cũng giống ai, cả bốn ngàn năm rồi, vẫn thế, vẫn kiên nhẫn với chồng với con. Mẹ Việt Nam, nghe con gọi, "Mẹ ơi," dừng lại những bước chân, nhìn con, chờ đợi. Minh tiếp tục hát, "Mẹ ơi!",

Mẹ ơi, ngoài Bắc có nóng như vầy không hả mẹ?

Mẹ nhíu mày suy nghĩ,

— Ngoài Bắc hả? Nóng chớ, nóng bỏng dãy cả chân…

Mẹ chưa dứt lời, đất đen rung mình lay chuyển. Minh hốt hoảng nhìn quanh. What's that? Động đất? Well! Chết rồi! Động đất!

Nhà bếp nghiêng sang bên trái, rồi chuyển mình lắc qua bên phải. Động đất thật rồi!

Căn phòng vặn mình nghiêng nghiêng. Chết rồi! Động đất!

Từng đống chén đĩa thi nhau buông mình rời bỏ trời cao. Động đất!

Minh hốt hoảng nắm tay kéo mẹ chạy, trong khi trời đất tiếp tục xoay chuyển vòng quay điên loạn... Đất lắc, từng mảng đường nhựa cong lên vỡ tung. Đất rung rinh, từng căn nhà méo mó xô lệch. Mặt đường lố nhố xôn xao bóng người. Bầu trời, mặt đất và mặt người hằn lên cùng một mầu xanh, xanh lét.

Tối hôm đó vùng Vịnh chập chờn ánh nến. Không ánh sáng điện. Không âm thanh. Khắp nơi đêm đen. Mọi nơi bóng tối. Hơn ba ngày liền, thung lũng điện tử Silicon danh tiếng im lìm lặng câm phố ma.

Ba ngày liền Minh không gặp mái tóc bồ kết! Nhấc điện thoại gọi, điện thoại im lìm.

Mai đăm chiêu nhìn,

— Làm gì mà ngồi thất thần như người tâm thần? Are you ok?

Minh ngọt sớt đầu lưỡi,

— Anh đang nhớ lại chuyện cổ tích, một thời Ngưu Lang khổ vì yêu...

Mai lúc lắc mái tóc đen bóng, chảy dài đôi vai, nhoẻn miệng cười, mắng yêu,

— Vớ vẩn! Thôi đừng có làm bộ đi ông tướng…

Mai nghiêm nghị,

— Hỏi bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ lơ lơ đó nghen…

Minh, mặt đang tươi tươi, bỗng dừng mặt dài trái bí, bí dại,  

— Nữa! Lại chuyện xưa cũ rích… Quên đi tình yêu cũ đi, người đẹp trái mơ!

Mai không buông tha, buông lời bâng quơ,

Trái mơ! Mơ con khỉ! Hỏi bao nhiêu lần rồi... Ông tướng cứ làm mặt lơ lơ!

Minh mặt sa sầm, ú ớ, như người ngủ mơ!...

...Hồi đó trận động đất cắt đứt đường dây điện thoại, chia xa thung lũng hoa vàng với thế giới ba ngày.

Ba ngày ba năm.

Gõ cửa ba tiếng.

Cánh cửa mở toang.

Ơi! Tình nhân.

Tình lang mừng rỡ. Tình nhân giận hờn. Tình nhân đứng khóc. Trời buồn đổ mưa. Thấy tình nhân khóc, tình lang khóc theo. Bốn cặp mắt đo đỏ, đỏ tươi pháo hồng tiệc cưới nổ vang. Hai vợ chồng thiên di, đi theo hãng dọn nhà lên phố Chicago, tiểu bang Illinois...

Mai choàng qua ôm chồng, đầu dựa vai Minh,

— Em thích Chicago bốn mùa.

         

Giao mùa,
Nguyễn Trung Tây
 

Phố Gió, Illinois

Mai ơi, anh cũng vậy. Anh mê Phố Gió bốn mùa! Hai vợ chồng mình thật giống nhau.

Mùa Thu phố Gió khoác áo lụa vàng lên người Mai. Trời thu buồn tênh khi Mai giận hờn,

— Sao anh vết son đỏ tươi trên áo vậy?

Minh ghét đồng nghiệp người Mễ tánh giỡn dai. Chiều, giờ tan sở, Minh đứng lên tắt máy điện toán! Cô ta bước tới, dí nguyên đôi môi tô đậm son đỏ lên lưng áo trắng,

— Để coi vợ you ghen tới cỡ nào.

Minh đãng trí, quên vết son lưng áo. Về tới nhà, Mai nhìn thấy vết son, Mai giận, Mai khóc y như Chức Nữ khi đứng bên này sông Ngân Hà. Những hạt nước mắt giận hờn biến thành mưa phùn tung bay hàng cây phong vàng tươi.

Mùa Đông tuyết thổi, phố Gió đổi mầu áo trắng cùng mầu áo cưới cô dâu ngày xưa. Sau một đêm mùa đông, vợ chồng thức dậy ngớ ngẩn nhìn cảnh vật thiên nhiên khoác tà áo trắng tinh rực sáng cả một cõi thiên đàng.

Mùa Xuân, hai vợ chồng dạo bước ngắm nhìn tu-líp nở rộ đủ màu đủ sắc trên những con đường trải thảm xanh non mầu lúa mới. Khắp nơi hoa. Mọi nơi hoa. Trời cao ngập hoa. Thành phố nở hoa.

Mùa Hè kéo về, độ ẩm bốc cao. Chicago đổi màu xanh bóng lộn lá cây được hơi nước tẩy sạch bụi trần. Trời xanh. Ðất xanh. Mùa hè gió nóng thổi về bôi thêm phấn hồng đôi má lúm đồng tiền người đẹp Hoàng Mai.

Chicago có John Hancock với tầng lầu chín mươi sáu lơ lửng trời mây, để nàng và chàng ngồi uống cocktail ngắm nhìn thiên đàng và trần gian bàn chuyện tương lai.

— Em thích một trai một gái.

— Anh thích đông nhà cho vui.

Mai cự nự,

— Đừng có ăn mày mà mơ sôi gấc. Nghèo mà ham!

Bước vào Viện Bảo Tàng Chicago, hai vợ chồng giật mình nhìn bộ xương hóa thạch khủng long T-Rex 65 triệu năm vươn cao đe dọa. Mai dí ngón tay vào trán Minh,

— Kiếp trước ông tướng khủng long, chuyên môn ăn thịt đồng loại. Kiếp này làm người, chuyên viên bắt nạt...

Minh cộ mắt ốc nhồi nhìn vợ,

Bắt nạt? Ai bắt nạt ai? Be real...

Thấy mặt Mai rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh, Minh đổi sang cung trưởng,

— Kiếp trước anh hy sinh cạo đầu làm chú tiểu ngồi gõ mõ; được bẩy kiếp, mỗi kiếp ngàn năm, kiếp này trời mới cho xuống trần gặp tiên.

Mai tươi nét mặt, nhưng làm mặt lạnh, bĩu môi,

— Thôi đi! Đừng có nịnh.

Mai tố tới, vẫn nước bài cũ,

— Ông tướng chưa giải thích tại sao lại có vết son trên áo đó nghen…

Minh lại xịu mặt! Hèn chi Chicago xuất hiện Uptown, cho Minh ăn Phở, cho Mai ăn Bún Bò Huế đỏ ớt hiểm tăng thêm độ nồng chữ ghen!

Tưởng rằng đã kiếm được miếng đất tốt, nhưng không. Ngày hôm đó, bão tuyết kéo về. Thoạt tiên tuyết nhỏ li ti, sau lớn dần, lớn dần hóa ra bông tuyết. Tuyết bám mái nhà. Tuyết phủ cửa sổ. Tuyết xóa đường phố. Tuyết bay mịt mù. Tuyết trắng bầu trời. Tuyết lượn khắp nơi. Tuyết dấu xe hơi. Tuyết thổi trắng xóa. Phố Gió biến thành biển tuyết. Ngoài đường nhiệt độ rớt xuống, -20 độ F. Mọi nơi đều trắng, khắp nơi lặng câm, vạn vật say ngủ, tất cả im lìm.

Chiều hôm sau tuyết lại về. Đống tuyết dầy cao có ngọn chưa kịp tan lại bị phủ lên một lớp tuyết mới. Rồi lại tuyết. Trận này nối tiếp trận kia. Tuyết cũ chưa kịp giơ tay vẫy chào, tuyết mới nhẹ nhàng ghé lại. Hơn một tuần lễ thành phố Gió sống với tuyết. Ơi tuyết! Lạnh teo...!

Tan trận bão tuyết 1999, hãng lại di chuyển. Minh và Mai quyết định đi theo, dời bỏ phố Gió thiên di xuống miền Nam, tái định cư tại Memphis, thủ phủ nhạc Blues. Memphis, nơi có lâu đài Graceland Mansion của vua nhạc Rock and Roll, Elvis Presley!

 

Bão Memphis, Tennessee

Minh than ngắn thở dài,

— Ơi khổ! Tụi mình số con rệp đói… Đi tới đâu, thiên tai đuổi theo tới đó...

Minh lắc lắc đầu,

— Giờ chẳng biết đi đâu?

Mai ôm chặt vai chồng, hỏi mà như không buồn hỏi,

— Đi đâu?

Mai thì thào bên tai,

— Anh đi đâu... Em đi theo đó.

Minh cộ mắt nhìn vợ,

Thôi đừng có nịnh! Hết tiền lẻ rồi...

Minh dựa đầu vào mái tóc đen nhánh thơm mùi hương... Ơi tình! Anh đi đâu, em đi theo đó. Nhưng còn anh. Anh đi theo ai bây giờ?

Năm tuổi chú bé vượt biên tới Mã Lai. Cả một đời chàng lớn lên trên những vùng đất lạ. Bên này trường Việt Ngữ dạy mình người Việt, không phải Mỹ. Mà cũng đúng. Chưa bao giờ chàng cảm thấy mình người Mỹ. Cách đây năm năm Minh quay về Việt Nam tìm lại khúc rốn. Hành trình về lại Đông phương gieo vào trong lòng biết bao hoang mang, bởi chàng bơ vơ lạc loài với những người, với vùng đất có thời chàng đã nghĩ đó mới là người của mình, đó mới là đất Mẹ. Quay về lại Hoa Kỳ, chàng oán trách người anh! Tại sao lại ôm thằng bé năm tuổi bước chân xuống tàu? Cà chớn! Cà chua! Trứng thối! Bún thiu! Mắm ôi!

Giờ này không biết chỗ nào nhà!

Giờ này chẳng biết đi đâu?

Bây giờ dọn xuống Florida, thấy bóng chàng lấp ló bờ biển, sóng thần khó chịu đội đầu dâng cao.

Chạy sang Hawaii, thấy chàng đi dạo với Mai bên hàng dừa xanh, núi lửa nổi cơn ghen, vươn vai phun lửa cao ngất.

Về Iowa mở Hoàng Mai Viên bên cánh đồng bắp, chăn bò nuôi vịt. Nhận ra chàng, trời cao ớn lạnh rùng mình. Khí lạnh gặp khí nóng, cả hai ôm chặt quyện tròn tạo ra cơn lốc F5 thổi tung bay trang trại.

Chàng nhìn Mai một hồi, mắt không chớp, tựa người tâm thần. Mai đưa tay, dờ trán bướng của chồng,

— Làm gì mà nhìn người ta chằm chặp như vậy? Mát hả?

Minh làm mặt tỉnh, tiếp tục nịnh,

— Em…em có bôi phấn không? Sao má hồng vậy?

Mai trợn mắt,

— Thôi chết rồi! Ông tướng! Mát nặng rồi!

Chàng ngồi sát lại, vuốt tóc vợ dài đen nhánh, nói nhỏ bên tai,

— Em biết gì không?

Mai cộ mắt, nghi ngờ,

— Biết cái gì?

Minh nói rõ, từng chữ, từng âm,

— Chỗ nào có em, anh đi tới đó.

Mai lườm chồng,

— Thôi đi, đừng có nịnh.

Minh bỗng dưng hiền như con gái, mắt tự nhiên lưng tròng,

— Nói thật mà.

Mai nhìn chồng,

— Thật không?

Minh gật gật,

— Thật.

Mai tố tới,

— Chắc không?

Minh giơ cao những ngón tay,

— Chắc. Giờ tay thề cho coi nhé.

Mai bĩu môi,

— Thôi đi! Đừng có sạo ke! Ông tướng vẫn chưa nói tại sao lại có vết son trên lưng áo đó nghen...

Memphis vẫn xoay tròn một ngày bình thường, rất bình thường, chẳng có gì mới!

Nguyễn Trung Tây
 

             go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay