trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


     

    Nguyễn Trung Tây
    CD Niềm Tin Việt Nam: Chữ Tài Chữ Tâm
     

       6 Truyện Ngắn Niềm Tin Việt Nam của
      LM Nguyễn Trung Tây

      Niềm Tin Việt Nam: Chữ Tài Chữ Tâm minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống niềm tin Việt Nam, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Lắng nghe CD Niềm Tin Việt Nam: Chữ Tài Chữ Tâm có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong CD Niềm Tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.



    chuyện bác chuyện em: thánh vịnh thứ nhất (hữu đức)
    chuyện vợ chuyện chồng: ngựa nào ngựa chiến (phương loan & hữu đức)
    chuyện ông tư dì tư: chữ tài chữ tâm (kim phụng & anh tuấn)
    chuyện peter, michelle, andy: sau ngày valentine (kim phụng & anh tuấn)
    chuyện mẹ chuyện con: cái check phát dư (kim phụng & anh tuấn)
    chuyện bác chuyện em: thằng mõ-bà góa (hữu đức)

     

...Mà nghĩ cho cùng, dì Tư cũng có cái lý của dì, bởi thời đó, cái thời dì còn đang là một thiếu nữ tuổi mười tám, thì ông Tư thuả đó đang là thanh niên tây học từ thành phố về quê nghỉ hè. Cô Thoan khi đó đã nghe tiếng cậu Tư Cường, con trai của ông Hội Đồng Hương trong thôn làng từ lâu lắm rồi. Thiếu nữ trong xóm, ai mà lại không mơ ước được nâng khăn sửa túi cho cậu Tư Cường, con trai độc nhất của điền chủ kiêm chủ buôn xe hơi trên Sài Gòn. Thoảng đôi ba lần, cô Thoan nhìn thấy cậu Tư đi ngang qua cửa nhà; dáng cậu Tư cao thanh tú, tóc chải keo láng o, vuốt ngược lên trên vầng trán cao thông minh, đôi lông mày thanh tú với hàm răng trắng đều điểm hai cái răng bịt vàng chóe sáng làm ngớ ngẩn bao nhiêu cô gái trong làng khi cậu Tư nở nụ cười. Biết phận mình, cô Thoan không nghĩ tới chuyện hồn bướm mơ tiên, guốc mộc mà so với hài cườm. Nhưng ngày hôm đó, một buổi chiều nóng bức, cô Thoan vừa tắm xong, mái tóc dài còn ướt sũng nước. Phần nóng bức, phần tóc ướt, cô Thoan bước ra hiên nhà, đứng ẩn mình sau bụi tre hong khô tóc. Trời chiều, gió mát từ ruộng lúa kéo về thổi bay tung tóe những sợi tóc thơm mùi bồ kết lá chanh của cô Thoan. Cô Thoan nhìn xa xa lơ đãng tìm kiếm bóng dáng song thân trên cánh đồng cò bay thẳng cánh của ông Hội Đồng Hương. Thiệt là bất ngờ cậu Tư Cường xuất hiện ngay trên đường làng. Nhận ra bóng dáng con ông chủ điền, cô Thoan muốn lánh mặt. Nhưng đã quá trễ, bởi cậu Tư Cường đã bước tới ngay trước sân nhà. Cô Thoan cố gắng thu nhỏ dấu mình nấp sau những nhánh tre xanh…

Đang bước tới những bước chân đều đặn, bất ngờ cậu Tư quay ngang nhìn, ánh mắt chiếu thẳng vào bụi tre rậm rạp nơi cô Thoan đang núp. Bốn cặp mắt đụng nhau. Cô Thoan e lệ cúi xuống nhìn nền đất đen, bàn tay bám vào cành tre khẳng khiu. Nhận ra cô con gái bẽn lẽn đứng dấu mình bên bụi tre, tới phiên cậu Tư Cường trở nên tượng muối. Cậu Tư lặng im, cặp mắt đăm đăm nhìn vào một khoảng không gian nơi cô Thoan đang đứng. Trước tình huống bất ngờ, cô Thoan lặng người, rồi cắm đầu bỏ chạy thẳng vào trong nhà, đôi bàn chân líu ríu vướng víu cuống quýt đan vào nhau. Chỉ là một sân đất trơ dài năm thước, mà sao cô Thoan thấy đất gò chông chênh xa vời vợi. Nhưng rồi cũng tới cánh cửa nan tre, cô đưa hai tay hấp tấp cài lại then cửa. Vội vã chạy xuống nhà bếp, cô Thoan mở vung nồi cơm đã chín, rồi ngớ ngẩn đóng nắp nồi cơm lại. Cô chầm chậm bước chân lên nhà, hai tay ôm má, len lén nhìn qua khung cửa sổ. Ngoài đường, cậu Tư vẫn đang tiếp tục như người mất hồn ngớ ngẩn nhìn thẳng vào bụi tre. Cô Thoan hồi hộp, tay ôm ngực, rón rén đi về lại nhà bếp. Ngồi xuống trước bếp lửa chỉ còn trơ lại tro than âm ỉ, cô nghe được tiếng tim đập thình thịch và hơi thở của chính mình vang dội trong một khoảng không gian tĩnh mịch của gian nhà bếp.

Một tháng sau, đám cưới con trai ông Hội Đồng Hương tưng bừng pháo đỏ với cô dâu Thoan e ấp bước lên xe hơi về nhà chồng. Hồi đó có nhiều tiếng đồn nói cô Thoan lên núi Tà Lơn mua bùa yêu ểm con trai ông Hội Đồng, chứ ở đâu tự nhiên lại lòi ra tuồng đỉa bám dính chân hạc. Lời đồn bay tới tai, cô Thoan không buồn phiền, không giận hờn. Cô hồi hộp nhớ lại cuộc tương ngộ bất ngờ bên bụi tre. Cô Thoan vẫn không hiểu lý do tại sao cậu Tư lại lậm tình si mê một người thôn nữ không danh không phận như mình. Nhưng cô Thoan chưa bao giờ hỏi, mà cậu Tư Cường cũng chưa bao giờ hé miệng nói với vợ chuyện này…

... 

Thấy ông Tư yên lặng, vẻ chờ đợi, dì Tư đưa vào miệng miếng trầu cay, chậm rãi nói,

— Chiện là như thế này. Ông cũng biết á, gia đình tui không phải gia đình có chức tước, có địa vị, có của ăn của để trong làng. Tía má tui cũng chỉ ngày ngày cày thuê cấy mướn cho người trong thôn. Cho nên tui không học nhiều, chữ nghĩa chưa đong đầy bằng cái lá bình bát. Thiệt tình mà nói, nhiều khi tui cũng muốn được như ông, học hành cho nở mặt rỡ ràng với bà con thiên hạ lối xóm. Tiếng tây tiếng u cũng rổn rảng rộn ràng như ông vậy á. Như vậy, có đi ra ngoài cũng không thua chị kém em. Nhưng số tui số con nhà nghèo, học hành chữ nghĩa không được bao nhiêu hết trơn á.

Dì Tư phân bua,

— Ông còn lạ chi. Vợ chồng mình ở Mỹ bao nhiêu năm rồi. Mà tên mấy cái tiểu bang tui nói còn chưa có thông. Cái tiểu bang gì đó…

Dì Tư chép miệng,

— Cái tên chi mà tui cứ đọc sai hoài? Ông sửa bao nhiêu lần rồi mà cái đầu nó cứ xụi lơ cứng đơ, nhớ trước rồi lại quên sau. Cái chi mà in tuồng như là…là… tiểu bang “Cô ló đầu ra”! Đúng không ông?

Ông Tư cười,

— Tiểu bang Colorado.

— Đó, đó, cái tên người ta là Colo… Colorado, phải hổng ông,

— Colorado, đúng rồi.

— Tui cứ đọc sai hoài, sửa tới sửa lui. Rồi thêm cái tiểu bang gì tui quen miệng cứ đọc trợt ra tiểu bang “Mỹ nó sợ ta”. Thiệt tình!

Ông Tư cười nho nhỏ. Dì Tư cười theo,

— Thiệt tình, ông cũng cười nữa… Tui thấy có cái chi không ổn ở đây. Mình đang ở bên Mỹ, nếu phải nói sợ, thì mình sợ Mỹ, chứ ở đâu lại lòi ra cái tuồng diều hâu trên trời mà sợ gà con lẹt đẹt dưới đất, phải hổng ông. Rồi lại thêm cái tiểu bang chi đọc giống như “Heo quay”. Không biết ở đó có heo quay thiệt hay không nữa, mà tui cứ te te uốn lưỡi đọc ra heo quay. Mà hễ mở miệng trợt chân một cái là người chung quanh họ bụm miệng cười, tui nói thiệt với ông, tui sượng sùng, quê một cục luôn đó...

Dường như đã hiểu chuyện, ông Tư nhẩn nha ngồi xuống, lưng dựa vào thành ghế, một tay đưa ra mời gọi,

— Bà, bà ngồi xuống ghế đi. Mần chi mà cứ đứng riết, bắt tui đứng theo như học trò gặp thầy đồ khiến tui mỏi chân quá rồi. Thôi, bây giờ ngồi xuống ghế hen. Tui cũng có câu chuyện muốn tâm sự với bà.

Đợi dì Tư ngồi hẳn xuống ghế, miệng nhai bỏm bẻm miếng trầu đỏ tươi, ông Tư mới cầm ống vố lên tay, điệu bộ thong thả nhưng giọng ông sắc gọn,

— Từ ngày tui với bà trở nên vợ chồng, có bao giờ tui ỉ thế có danh phận rồi tui coi thường bà hay chưa? Bà cứ nói thiệt tình đi.

— Tui hiểu. Tui biết…

— Khoan, khoan! Bà cứ trả lời tui đi, một tiếng thôi, tiếng sắt hoặc tiếng vàng, tiếng có hoặc tiếng không...

Nguyễn Trung Tây
(Trích đoạn truyện ngắn Niềm Tin Việt Nam: Chữ Tài Chữ Tâm)

go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay