trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



     

    Nguyễn Trung Tây
    CD TRÊN SÂN ĐỀN THỜ
    ______________________________________________

       6 Chia Sẻ Niềm Tin của
      LM Nguyễn Trung Tây

     

    Người Công Giáo Việt Nam có hai bản sắc mang trên mình, Việt Nam và Công Giáo. CD Trên Sân Đền Thờ là một cố gắng của tác giả mang Tin Mừng vào trong nền văn hóa Việt Nam để độc giả Việt Nam cảm nghiệm nhiều hơn về tình yêu của Thiên Chúa dành riêng cho con người trong nét văn hóa của Rồng Lạc Long và Tiên Âu Cơ. Lắng nghe CD Trên Sân Đền Thờ để biết,

    Tại sao hồi đó Đức Giêsu lại vâng lời Mẹ mình trong tiệc cưới Cana (Mẹ Thiên Chúa và Tiệc cưới Cana)?.

    Nếu Đức Giêsu sinh ra làm người Việt Nam, Ngài sẽ không nói, “Ta là Bánh Hằng Sống” nữa (Chúa, Cơm Hằng Sống).

    Đặc biệt, lắng nghe CD Trên Sân Đền Thờ, tác giả sẽ mang độc giả tới thẳng ngôi đền thờ vào những năm 30 để cảm nghiệm được bầu không khí căng thẳng đến độ tưởng chừng như nghẹt thở giữ Đức Giêsu và những người tố cáo người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình (Trên Sân Đền Thờ)…

    Và còn nhiều bài chia sẻ khác…

    Mời bạn lắng nghe CD Trên Sân Đền Thờ...

     


       

    mùa xuân hoang địa, bảo đức (little saigon radio)
    thánh gióng và  thánh gioan tiền hô, vân yến (viên thao media)
    chúa, cơm hằng sống, vũ đàm
    mẹ thiên chúa và tiệc cưới cana, vân yến (viên thao media)
    sống chứng nhân tin mừng, nguyễn trung tây, svd
    trên sân đền thờ, bảo đức (little saigon radio)

     

...Đức Giêsu ngẩng mặt lên. Ngài nói chậm nhưng rõ từng chữ,

— Ai trong các ông nghĩ mình là người vô tội, hãy ném đá người đàn bà này đi.

Nói xong, Đức Giêsu lại cúi mặt xuống, lấy ngón tay tiếp tục viết lên trên nền đất đen.

Sau câu nói của Đức Giêsu, đám đông khựng lại. Khuôn mặt của người Biệt Phái tái xanh. Những sợi gân xanh lè hai bên thái dương căng cứng chuyển động. Quay lại nhìn đám đông, người Biệt Phái mím môi, hít mạnh, hồi hộp bởi ông nhận ra những ngón tay to cứng nắm chặt những hòn đá sần sùi bất chợt xiết thật mạnh, xiết chặt cứng, xiết oằn cong. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, những ngón tay gồng cứng dần dần lơi ra, buông lỏng, nhẹ tênh. Sau cùng những hòn đá của những người có tuổi trong đám đông buông rơi, rớt thẳng xuống đất. Tiếng đá rơi nghe khô khan, lạnh lùng, và cụt ngủn. Đá tròn sần sùi lăn lăn trên nền đất điệu bộ lạnh lùng, không hối tiếc. Đá rớt xuống, hình thể tròn đều của đám đông xôn xao chuyển động. Những người cao niên tóc bạc da mồi bỏ đi đầu tiên. Những người trung niên, tóc mầu muối tiêu, buông rơi hòn đá, nối tiếp theo sau. Những người thanh niên, cuối cùng, rồi cũng quay lui. Những người lắng nghe Đức Giêsu giảng dạy từ sáng sớm cũng yên lặng từ từ bỏ đi, miệng họ mỉm cười.

Đức Giêsu ngẩng đầu lên nhìn. Ngài nhận ra nắng buổi sáng đang lung linh nhảy múa mời gọi trên bậc thềm. Ngài nhìn người con gái. Với giọng nói ngọt ngào, ấm áp, Đức Giêsu cất tiếng,

— Họ đâu hết rồi? Không ai lên án chị nữa hay sao?

Lần đầu tiên từ lúc bị lôi tới bực thềm, người phụ nữ ngẩng mặt lên. Nàng nhận ra khuôn mặt của Đức Giêsu. Nhìn thẳng vào cặp mắt của người đàn ông trước mặt, người con gái nhận ra cặp mắt đó chứa chan tình người, ánh mắt đó không phải là căm hận, nhãn tuyến đó không phải là hận thù, tròng mắt mầu nâu đó long lanh ánh sáng thiên đàng, đôi mắt to tròn đó thiết tha bao la mời gọi, cặp mắt hiền dịu đó sáng ngời thấu hiểu rạng rỡ cảm thông. Cô gái bưng mặt, giọng nói nghẹn ngào,

— Thưa Thầy, không còn ai nữa. Họ bỏ đi hết rồi.

Ngọt ngào ấm áp trên sân Đền Thờ lại ngân vang,

— Thôi chị về đi. Và đừng bao giờ phạm tội nữa nhé.

Bình minh chiếu sáng rực rỡ khuôn mặt của Đức Giêsu. Một vài cánh bướm mầu vàng đậm đặc điểm chấm mầu đen nhánh chao đảo buông mình bay nhảy trên bờ vai của Ngài. Những con chuồn chuồn sa mạc mầu đỏ như ớt chín ngập ngừng dừng lại trên mái tóc nâu đậm của Đức Giêsu. Dưới chân cột trụ chống đỡ mái hiên, hai ba chú chuột nhắt tiếp tục thập thò, xô đẩy, tranh nhau cửa hang để nhìn mặt Đức Giêsu. Ngưng chui xuống nền đất đen, chú cuốn chiếu giơ cao hai sợi râu trên đầu mỉm cười nhìn Con của Trời. Mặt trời bỗng dưng sáng rực rỡ hơn. Ánh sáng trời cao ngập tràn trên sân Đền Thờ.  

Lạy Chúa! Bao nhiêu lần rồi con đã mang người phụ nữ tới ngôi Đền Thờ. Đã bao nhiêu lần rồi con quyết định chọn lựa không đứng với Chúa, nhưng nghiêng hẳn về phía của đối diện, phía của kết án, và phía của chỉ ngón tay. Lạy Chúa! Xin dạy con thôi không kết án ai nữa, nhưng mở miệng nói với chính con và với anh chị em con là, “Thôi, chúng ta đi về. Và không bao giờ phạm tội nữa nhé".

Nguyễn Trung Tây, SVD
(Trích đoạn trong Trên Sân Đền Thờ của CD Trên Sân Đền Thờ)

 go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay