trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


     

        Nguyễn Trung Tây
        CD Niềm Tin Việt Nam: Chú Bé Vô Danh
        ______________________________________________

           4 Truyện Ngắn Niềm Tin Việt Nam của
          LM Nguyễn Trung Tây

        Niềm Tin Việt Nam: Chú Bé Vô Danh minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống niềm tin Việt Nam, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Lắng nghe CD Niềm Tin Việt Nam: Chú Bé Vô Danh, có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong CD Niềm Tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.



    chuyện vợ chuyện chồng: một nén, hai nén & năm nén
    chuyện ông tư dì tư: tứ tri và tha thứ
    chuyện peter, michelle, andy: chú bé vô danh
    chuyện mẹ chuyện con: thay đổi mùa chay

...Nghe chồng nhắc nhở, dì Tư chép miệng tuồng như chợt nhớ lại câu chuyện cũ,

— Đúng rồi, tự nhiên ông đổi sang nói chiện trà làm tui quên mất câu chiện mà tui đang muốn nói. Ta nói là mùa hè năm nay Hội Legio quyết định làm chả giò bán sau thánh lễ Chúa Nhật để lấy tiền góp cho những Viện Cô Nhi ở bên Việt Nam đang cần sự giúp đỡ. Thấy chuyện tốt lành như vậy, phần thì cũng rảnh rỗi, nhà chỉ có hai vợ chồng, cho nên tui tình nguyện đứng ra cuốn gói, rồi chiên chiên nấu nấu ba cái chả giò ở ngay nhà của bà Hội Trưởng. Ông thấy gần đây cứ chiều tối thứ Bẩy là tui vắng mặt không có ở nhà là bởi dzậy đó. Lục đục loay hoay phụ giúp bà Hội Trưởng đi chợ mua thịt heo, đồ gia vị, rồi hai chị em lại ngồi cuốn cuốn chiên chiên mấy trăm cái chả giò. Từng đó chiện thôi cũng đã đủ hết nửa ngày thứ Bẩy. Rồi sau những thánh lễ Chúa Nhật, tui tình nguyện đứng sau quầy với bà Hội Trưởng để bán chả giò. Ai mua thì mình lẹ tay gói cho người ta, rồi mình thu tiền. Ông thấy chuyện buôn bán mà, mình cũng phải chịu khó tươi vui cười cười nói nói, có như dzậy người ta mới vui vẻ móc tiền ra mua chả giò cho mình chớ. Có đúng không?

Dì Tư ngưng lại một chút, tuồng như để thở, rồi thở dài sườn sượt,

— Những điều tui vừa mới nói là tâm thành của mình đối với Chúa, đối với Hội Legio, và đối với những Viện Mồ Côi ở Việt Nam. Tui không nói hơn một câu, tui không nói kém một chữ.

Dừng lại, dì Tư đưa lên miệng chung trà còn đầy tới một nửa, uống thẳng một hơi cạn đáy, rồi tiếp tục câu chuyện, lần này mặt dì trở nên đỏ tía như đang nhai trầu thuốc,

— Thế đó! Vậy mà hôm qua, mới ngày hôm qua thôi, bà Hội Trưởng hỏi là tui có mần chi đụng chạm tới thím Tám, hàng xóm cách nhà mình mấy căn hay không? Tui hỏi tại sao bà Hội Trưởng lại nói như vậy? Bả ấy nói là thím Tám đi nói với người ta là tui già rồi mà không nên nết, cứ làm như còn trẻ trung lắm đó mà đứng bẹo hình bẹo dạng với người trong xứ và đám trẻ trong khi đứng bán chả giò. Mà coi chừng đó, tiền bạc vào tay của tui thì vô chín mười, nhưng chung cuộc đếm lại chỉ còn một hai. Thím ấy còn nói là bả ở gần nhà mình mà, cho nên thím ấy rành sáu câu vọng cổ về tui, ai mà không biết tui việc nhà thì nhác, mà việc chú bác thì siêng.

Dì Tư hỉ hỉ mũi, tuồng như xúc động,

— Nghe bà Hội Trưởng nói như vậy, tui nổi giận cành hông, chỉ muốn khóc, chỉ muốn đứng dậy đi ngay tới nhà của thím Tám để mà diện đối diện hỏi cho ra lẽ. Mình thì tình ngay ý lành như hoa nhài hoa bưởi mọc ở đầu ngõ mà người ta dám dựng lên cả một tuồng một tích không đầu không đuôi về tui như dzậy đó...
 

Nguyễn Trung Tây
(Trích đoạn truyện ngắn Tứ Tri và Tha Thứ)

go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay