trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây
Mùa Đèn Dầu

Chuyện kể rằng có một vị tu sĩ
đến gặp Bề Trên xin hoàn tục.

Cha Bề Trên không khuyên bảo chi,
nhưng ngài chỉ hỏi người xuất gia
một câu hỏi...

  


          

Mùa Vọng, mùa của trông ngóng đợi chờ nhắc nhở câu chuyện mười người thiếu nữ đốt đèn dầu đi đón chờ Chú Rể (Matt 25:1-13). Đợi mãi, Chú Rể chưa đến, mà đèn của năm cô thiếu nữ khờ dại bắt đầu cạn khô dầu. Trong khi họ đi ra chợ mua dầu, Chú Rể tới. Sau khi cửa đóng lại, năm cô thiếu nữ khờ dại mới mang đèn về. Rất tiếc, đèn đầy dầu, nhưng cánh cửa của tiệc cưới không mở ra cho những người lỡ một chuyến đò.

Đèn dầu tiếp tục cháy sáng là bởi vì dầu. Không có dầu, ngọn đèn sẽ tắt. Ngọn đèn ở đây là ngọn đèn của niềm tin, niềm tin vào tình yêu bất diệt của Giavê Thiên Chúa được thể hiện qua mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể. Nhưng rất tiếc, nếu không cẩn thận, không tỉnh thức, đèn của chúng ta sẽ hết dầu. Khi đèn cạn khô dầu, ngọn đèn niềm tin sẽ tắt sáng. Ánh sáng biến mất, chúng ta sống trong đêm đen bóng tối. Khi đó bạn và tôi bắt đầu loay hoay, đi ra đi vô, than ngắn thở dài, “Chúa ơi! Ngài ở nơi đâu? Sao con không thấy Chúa đâu hết?” Khi đèn dầu niềm tin tắt lửa, chúng ta không còn là hiện thân của năm cô thiếu nữ khôn ngoan nữa, nhưng là năm cô dại khờ.

Câu hỏi được đặt ra là khi nào dầu của đèn dầu niềm tin sẽ cạn, không còn dư thừa đổ vãi lênh láng trên hai bàn tay? Câu trả lời là khi chúng ta bỏ, thôi không cầu nguyện. Khi không cầu nguyện, đèn sẽ cạn khô dầu.

Chuyện kể rằng có một vị tu sĩ đến gặp Bề Trên xin hoàn tục. Cha Bề Trên không khuyên bảo chi, nhưng ngài chỉ hỏi người xuất gia một câu hỏi duy nhất, “Con đã bỏ cầu nguyện từ bao lâu rồi?”

Bạn thân,

Trong khoảng một thời gian ngắn, nếu chúng ta không ăn sáng, bỏ ăn trưa, chán cơm tối, chúng ta sẽ chết. Tương tự như vậy, nếu chúng ta không sống kết hợp mật thiết với Chú Rể Giêsu, đèn dầu niềm tin của chúng ta sẽ dần dần cạn khô hết dầu. Hambuger, hoặc HotDog, hoặc Phở, hoặc Cơm ăn với Cá Kho Tộ nuôi sống thân xác chúng ta. Thức ăn cung cấp những năng lượng cần thiết khiến thể xác của chúng ta tiếp tục phát triển và vươn cao. Thức ăn ban phát nguồn sống dồi dào và sung mãn cho những tế bào của thân thể. Không có thức ăn, chúng ta sẽ chết. Đó là nói về thân xác. Còn linh hồn, thức ăn nào sẽ là lương thực nuôi sống linh hồn của chúng ta? Câu trả lời là cầu nguyện. Cầu nguyện là lương thực chính và duy nhất nuôi dưỡng linh hồn của mọi người Kitô hữu. Nếu bạn và tôi không cầu nguyện trong một thời gian, linh hồn của chúng ta sẽ đổi mầu, tái xám, héo tàn, và chết khô. Khi linh hồn chết đi, người Kitô hữu trở thành “dead man walking”.

Có nhiều cách cầu nguyện. Một trong những cách đơn giản và dễ thực hành nhất là hãy tâm sự với Thiên Chúa. Khi chúng ta mệt mỏi, thất vọng, buồn chán, hãy nói với Chúa, “Chúa ơi, con buồn quá! Con chán vô cùng! Chồng con rượu chè tối ngày. Vợ con đi đánh bài cả ngày lẫn đêm. Con của con cứng đầu cứng cổ, nói không nghe”. Những khi chúng ta đang làm bài thi, hoặc đang “đốt hai đầu của ngọn nến” cho những bài thi cuối khóa, hãy dừng lại than thở với Chúa, “Chúa ơi, bài thi lớp Toán khó quá, bài Luận tiếng Anh viết mãi mà vẫn còn đầy lỗi chính tả. Con làm mãi mà vẫn chưa kiếm ra ẩn số (x). Con viết hoài mà vẫn chưa xong bài Luận Văn. Xin hãy thêm ơn khôn ngoan cho con, Chúa nhé”. Trong công xưởng, hoặc lúc đang nấu cơm, hoặc ngay cả những lúc bạn đang phiền muộn giận hờn, hãy than thở tâm sự với Chúa; hãy mở miệng nói chuyện với Ngài. Tâm sự với Chúa trong bất cứ hoàn cảnh nào chính là một hình thức cầu nguyện mà mọi người Kitô hữu nên tiếp tục hoặc bắt đầu mang ra áp dụng thực hành trong đời sống hằng ngày, đặc biệt trong mùa Vọng, mùa của ngóng đợi mong chờ Chú Rể Giêsu.

Ngày xưa, đèn dầu của năm cô thiếu nữ khờ dại cạn dầu. Chúng ta chê cười họ, không biết phòng xa, cẩn thận, canh chừng để đèn cạn dầu. Ngày hôm nay, nếu không cẩn thận, coi chừng đèn dầu của chúng ta cũng sẽ cạn dầu, mà nhiều khi chính mình cũng không biết là đèn dầu của chúng ta đã cạn khô. Khi đèn dầu cạn khô, ngọn đèn của niềm tin tắt sáng, làm sao chúng ta có thể chạy ra, giơ cao đèn dầu, hân hoan đón mừng giây phút Con Trời nhập thể làm người và định cư giữa chúng ta.

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng và Mùa Giáng Sinh, xin dạy chúng con mở miệng tâm sự với Chúa trong bất cứ điều kiện và hoàn cảnh nào, để đèn dầu của chúng con luôn luôn dư thừa và lênh láng những dầu.

Nguyễn Trung Tây

go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay