trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây
Tác Giả và Tác Phẩm ỐC MƯỢN HỒN
                   


 


H
ồi đó có lẽ cũng tại tôi nhiều chuyện tầm phào, cho nên mới sinh ra cái vụ truyện ngắn của ngày hôm nay. Bình thường ra như người ta thì cứ đi học đi làm, học xong làm xong thì đi về nhà ăn cơm, đi chơi tán phét tào lao với thiên hạ, trời tối lại đi về nhà ngủ. Thế là đời thanh bình, hạnh phúc. Nhưng đã gọi là tào lao khú đế, cho nên những nẻo đường thong dong trong thiên hạ thì tôi không đi, nhưng lại chọn ngay nẻo đường vất vả của những con trâu sinh ra ban ngày. Thế là nhiều chuyện. Vậy là tí toáy ngồi viết vớ vẩn. Tí toáy vớ vẩn cuối cùng sinh ra dăm ba câu truyện ngắn: Còn Nhớ Hay Quên, Những Mảnh Vụn Suy Tư, và Ở Một Nơi Chưa Có Mùa Xuân vào những năm 80-90.

Người ta nói giầy dép còn có số, nói chi con người. Nếu đúng là như vậy, thì dám truyện ngắn cũng có số phận như con người. Nếu hồi đó có một tờ báo đừng đăng hai truyện ngắn đầu tiên trong cuộc đời viết lách của tôi, thì tôi chắc cũng đã cụt hứng. Nhưng truyện ngắn Còn Nhớ Hay QuênNhững Mảnh Vụn Suy Tư xuất hiện ở những trang giấy thơm mùi mực của báo Văn vào năm 88 và 92. Dòng thời gian đẩy tới, thiên hạ nặng nề hành trang với đời cơm áo ra sao, tôi cũng vậy. Thế là bẵng đi một khoảng thời gian khá dài cho tới khi truyện ngắn Quán Rượu Nửa Đêm xuất hiện trong Hợp Lưu số báo Tết năm 2004, tôi không tí toáy ngồi viết. Làm một con toán. Lấy 2004 trừ đi cho 1992. Đáp số là 12. Vậy là mười hai năm sau tôi lại nhiều chuyện.

Mà nếu mình nhiều chuyện, nhưng không ai nghe chuyện của mình, thì chắc tôi cũng sẽ thôi, không nhiều chuyện nữa. Nhưng một vài người bạn thân lại khuyến khích những câu truyện tầm phào của tôi. Thế là lại con trâu đi trước, cái cầy theo sau. Cho nên sau tuyển tập truyện ngắn Quán Rượu Nửa Đêm đã xuất bản vào năm 2004, ba năm sau tuyển tập truyện ngắn Ốc Mượn Hồn gồm mười truyện ngắn mới nhất và bốn phụ bản của thời xưa bước chân vào đời.

Tuyển tập truyện ngắn Ốc Mượn Hồn mở ra với Chợ Trời Dandenong vẽ lại những sinh hoạt nhộn nhịp của một ngôi chợ trời tại chân núi Dandenong của thành phố một ngày bốn mùa nổi tiếng trên thế giới, Melbourne, Úc Châu. Thứ Ba Béo/Mardi Gras trình bày về ảnh hưởng của những vết thương do thời thơ ấu gây ra. Những vết thương này tưởng chừng như không là chi, nhưng máu mủ và mùi hôi của chúng có thể khiến người ta không còn nhận chân ra đâu mới chính là hình ảnh thật của mình. Thanh Hỏa Trà, Hồng Huyết Lan là truyện lịch sử ghi lại cuộc hội ngộ giữa đại hoàng đế Quang Trung và cụ La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp. Ngũ Đổ Tường lấy tựa từ Tứ Đổ Tường của văn chương bình dân và Tam Đổ Tường/Ba Cái Lăng Nhăng của Trần Tế Xương. Người Máu Lạnh viết theo dòng văn của trường phái ấn tượng. Máu Quỷ Luân Lưu đặt vấn đề với nhiễm sắc thể di truyền trong gia đình và dòng tộc. Chữ Tài Chữ Tâm mang lên bàn cân để cân đo và đong đếm giữa cái tài và cái tâm. Hồi xưa cụ Nguyễn Du thì chọn cái tâm. Người của thời bây giờ, tác giả thắc mắc không hiểu là họ sẽ chọn cái tâm hay chọn cái tài? Quán Trọ Cây Thầu Dầu diễn tả những sinh hoạt bất thường của một thôn làng hẻo lánh sau khi những người con của làng xóm đã từng bỏ làng đi tha phương, giờ quay về với những túi tiền rủng rỉnh trong người. Thằng Khôi Con Ai? minh họa triết lý “Ở bầu thì tròn ở ống thì dài” của người Việt Nam. Đặc biệt truyện ngắn Thằng Khôi Con Ai? cũng là một thử nghiệm của tác giả trong lãnh vực ngôn ngữ được một số người đặt tên văn chương miệt vườn. Truyện ngắn Ốc Mượn Hồn, cũng chính là tên của tuyển tập truyện ngắn, mở ra vào lúc nửa đêm về sáng với quán bán bánh cuốn Thanh Trì tại một khu chung cư bỏ hoang của người Việt tại tiểu bang Cali, kết lại cũng vẫn tại quán bánh cuốn.

Thanh Hỏa Trà, Hồng Huyết Lan, Ngũ Đổ Tường, Người Máu Lạnh, Quán Trọ Cây Thầu Dầu, Thằng Linh Thằng Lượm, và Hành Trình Văn Lang, những truyện ngắn vừa được liệt kê đều có đôi ba dòng chữ viết nghiêng nghiêng dẫn vào truyện để một số độc giả dễ dàng nắm bắt cốt ý và mạch văn.

Riêng ba truyện ngắn phụ bản Trên Một Khoang Thuyền, Thằng Linh Thằng Lượm, và Hành Trình Văn Lang chính là hiện thân theo thứ tự của Còn Nhớ Hay Quên, Ở Một Nơi Chưa Có Mùa Xuân, và Những Mảnh Vụn Suy Tư của năm 88 và 92. Đặc biệt truyện ngắn Hai Đám Tang Hồn Ma bàn về một người phụ nữ phá thai, đêm đêm hồn ma hiện về quấy phá đã xuất hiện trong tuyển tập Quán Rượu Nửa Đêm với tên Hai Đám Tang Cho Những Người Đã Chết. Nhưng nay tái xuất hiện trong tuyển tập Ốc Mượn Hồn với tên mới, Hai Đám Tang Hồn Ma, và một số thay đổi về bố cục.

Ngón tay ngón ngắn ngón dài, ngón nào cũng thương. Ba truyện ngắn thời chập chững bước đi những năm 1980-1990 được tân trang lại về cả lời văn, cốt truyện, và tựa đề, bởi tác giả mong ước con cái thời xưa của mình được độc giả yêu mến như độc giả đã từng mến yêu con cái thời nay của tác giả. Tôi nghĩ, bố mẹ trần gian không sửa lại được những nét, nếu phải gọi là chưa được hoàn mỹ trên người con cái, nhưng tôi may mắn hơn, bởi tôi có khả năng để làm thay đổi. Gần hai mươi năm trước tôi đã cất công nắn tượng cho ra đời ba đứa con đầu tiên. So sánh với con cái mới được trời cao ban tặng thời của năm 2000, ba đứa con thời của cuối năm 1980 và đầu năm 1990 chưa được tròn trĩnh cho lắm. Cũng không sao. Nếu vậy, tôi chỉ chịu khó ngồi tí toáy sửa sửa lại một chút, thay đổi mạch truyện, thay đổi tựa đề cho thích hợp. Hy vọng rất nhiều là ba đứa con của thời 1980-1990, sau một vài sửa chữa, nhìn cũng không thua chi con cái của thời 2000.

          

Chợ trời Dandenong
Thứ ba béo/Mardi gras
Thanh hỏa trà, hồng huyết lan
Ngũ đổ tường
Người máu lạnh
Máu quỷ luân lưu
Chữ tài chữ tâm
Hai đám tang hồn ma
Quán trọ cây thầu dầu
Thằng khôi con ai?
c mượn hồn
 

và 3 phụ bản:
Trên một khoang thuyền
Thằng linh thằng lượm
Hành trình văn lang

           

Có mấy người bạn thân hay phá, hỏi,

— Thì giờ ở đâu ra mà sao nhiều chuyện tầm phào như thế?

Tôi cười nho nhỏ nhưng lại trang nghiêm và thành kính trong câu trả lời,

— Xin được là một nhà sư nhỏ ngồi bên am nhỏ đọc những lời kinh, “Xin cho nhân gian bình an và hạnh phúc”.

Trong tâm niệm tầm phào đó, tôi chọn lựa tiếp tục trở thành một người nhiều chuyện, buông bút viết lên những lời tầm phào.

Cuộc sống này có lẽ đã nhiều phiền hà và phức tạp lắm rồi. Tôi không muốn những câu chuyện tầm phào của mình ghi lại hoặc là khơi dậy những ấn tượng muộn phiền trong tâm khảm của độc giả dù chỉ là một vết chấm đen bé tí ti như hạt bụi. Đúng, cuộc sống này có lắm lúc buồn nhiều hơn vui, bóng tối nhiều hơn ánh sáng, bị lên án nhiều hơn được cảm thông. Nhưng tôi vẫn cố gắng đốt lên cây nến nhỏ tí ti trước là để sáng soi con đường cho chính mình đi, sau là hy vọng có một vài người nào đó bởi vì ánh nến nho nhỏ của mình, họ nhận ra rằng cuộc sống này vẫn có rất nhiều điều tử tế và trần gian vẫn còn chọn lựa thực hành những điều tử tế cho nhau.

Bởi thế tôi lại tiếp tục làm người nhiều chuyện tào lao, ngồi viết xuống những câu truyện tầm phào được gom lại trong tuyển tập truyện ngắn Ốc Mượn Hồn để hầu chuyện với quý độc giả.

Kính mời độc giả bước chân vào quán bánh cuốn Ốc Mượn Hồn để lắng nghe tác giả vừa tráng bánh cuốn Thanh Trì vừa kể chuyện tào lao. Mong ước rất nhiều, sau khi bước vào thế giới tầm phào của Nguyễn Trung Tây, bước chân ra khỏi quán, độc giả thương mình, yêu tha nhân, và yêu cuộc sống nhiều hơn, và họ nói với nhau, “Đúng! Cuộc sống này vẫn có rất nhiều điều tử tế và trần gian vẫn còn chọn lựa thực hành những điều tử tế cho nhau”.

Nguyễn Trung Tây
Melbourne, Úc Châu 2007

 go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay