trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Tuyển Tập MỘT KHOẢNG THỜI GIAN ĐÃ ĐI QUA MỘT KHOẢNG THỞI GIAN ĐÃ ĐI QUA




        Tuyển tập những suy tư,
Chia sẻ, thảo luận của giáo dân và anh em tu sĩ Việt Nam tại Chicago, Hoa Kỳ nhân dịp
 
Lễ Thụ Phong Linh Mục của
 LM Nhạc Sĩ NGUYỄN HÙNG CƯỜNG, MM
 với sự góp mặt của

nguyễn trung tây,
thư ngỏ

□□ đỗ lam,
những con chim ẩn mình chờ chết

□□ nguyễn anh quang, svd,
mùa xuân, mùa hy vọng

□□ đào nguyên hà,
những mối tình vụn vặt

□□ trần thiên sai,
ngôi nhà tập bỏ hoang

□□ jos vũ ngọc mậu,
như sa thạch hóa thân

□□ lm giuse nguyễn thái,
tình mới vẫn chưa yên

nguyễn trung tây,
mở lại bản án xưa

nguyễn hùng cường,
một khoảng thời gian đã đi qua


...Cuốn tiểu thuyết nguyên bản của nhà văn Úc, Colleen Mc Cullough cũng như bộ phim truyền hình dựa theo đó có tên là The Thorn Birds, nhưng ở Việt Nam mọi người thường biết đến nó dưới cái tên Những Con Chim Ẩn Mình Chờ Chết vì đó là cái tựa của bản truyện dịch đầu tiên sang tiếng Việt của Trung Dũng ở Sài Gòn vài khoảng năm 1987. Ông ta đã dịch theo bản tiếng Pháp Les Oiseabex Qui Se Cachent Pour Mourir. Cuốn sách bán rất chạy, và qua một năm sau thì một nhà xuất bản ở Hà Nội lại cho ra lò một bản dịch từ tiếng Nga gọi là Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai. Đến năm 85, nếu tôi nhớ không sai, thì Đài Truyền hình Thành phố chiếu bộ phim này đến hai lần chứ không phải một, và vì TiVi chỉ có một đài nhà nước mà thôi nên nhà nhà đều coi, người người đều coi-thế là cả thành phố ai cũng biết “cha Ralph và Meggie” cả.

Cái tựa Những Con Chim Ẩn Mình Chờ Chết thực ra là một cái tựa dịch ẩu từ tiếng Tây, vì se cachent pour mourir đúng nghĩa ở đây phải là “vùi mình để chết”. Nó nói về hành động của loài chim huyền thoại chỉ cất tiếng hót một lần khi đồng thời từ từ vùi chính trái tim của mình đâm vào gai nhọn của hoa hồng-gai đâm càng sâu thì tiếng hót càng hay, cho đến khi tim ngừng đập và chim gục chết. Chim chủ động đi vào cõi chết để hiến dâng tiếng hát, chứ không “ẩn mình” vô một xó xỉnh nào mà cũng không “chờ chết” vì chờ là một trạng thái thụ động. Loài chim huyền thoại này tiếng Anh gọi là thorn bird, và dĩ nhiên Colleen Mc Cullough dùng nó như một biểu tượng của tình yêu. Tuy nhiên cụm từ “những con chim ẩn mình chờ chết” có lẽ gợi lên một ấn tượng mơ hồ, mông lung hơn về ý nghĩa và chính vì vậy, dường như có phần du dương êm tai, ít “bạo động” đối với người nghe hơn là cụm “Những con chim vùi mình để chết”? Tôi nghĩ người dịch rất khôn khi dịch như vậy, chứ không phải là ông ta kém tiếng Tây nên dịch sai. Và người đọc sách hay xem phim đều thích cái tựa dịch này, chứ nếu bây giờ mà dịch sát tiếng Anh ra là Con Chim Gai thì chắc mọi người nghe cũng sẽ thấy…”gai gai” thế nào ấy! Có một anh bạn rất rành về ngôn ngữ học có lần bảo tôi là người Việt mình dễ bị lừa bởi cái “vỏ ngữ âm” cho nên rất nhiều lời nhạc và thơ nghe ê a nhưng ý tứ rất tầm phào.

Không biết có phải một phần nào người ta bị cái tựa “ẩn mình chờ chết” đánh lừa hay chăng, nhưng thực tế tôi có thấy không ít người hiểu lầm câu chuyện này. Không nói đến những trường hợp cực đoan như một thầy kia đã phán với tôi, “Chúng nó phỉ báng sự đạo. Chả còn luân lý gì nữa” (!) hay một Linh mục giáo sư nọ có hai bằng Tiến sĩ của thế kỷ hai mươi nhưng lại quả quyết một cách rất là “thế kỷ mười chính” là, “Ối giào! Nó là chuyện của Tin Lành viết ra để chế diễu cái ơn gọi độc thân Linh mục của Công Giáo mình ấy mà. Có xem để nghiên cứu thì phải nhớ như vậy mới được” (!)-ngay nhiều người có thiện cảm với câu chuyện cũng có vẻ bị trật chìa.

Đỗ Lam, "Những Con Chim Ẩn Mình Chờ Chết."

go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay