trang chính | lời giới thiệu | sống lời chúa| truyện ngắn| liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây
Short Story: The Chula Vista Church



The desert town Chula Vista this December unexpectedly received copious tonnes of snow falling from the sky whitening the entire city. The local inhabitants of Chula Vista all shared the same complaint, “My gosh! Crazy! Oh, crazy!”

Yup, seeing one another either in public or at home, the citizens of Chula Vista immediately blurted out the same monotonous complaint, which was repeated like the screaming sound suddenly blaring from the alarm clock every morning, “Tit, tit, tit!” Oh! No more! That’s enough! Please don’t dump anymore snow in the town. The tourists who had come here to escape the snow in North America and Europe had begun packing their luggages and leaving town. The economy of the town, located near the US-Mexican border, relied heavily on the large number of tourists during winter months. But it had now almost gone bankrupt because of the unexpected snow accumulating thickly on the ground. Well, what do you expect? Why manufacture so many automobiles? People fill up their gas tanks with petrol and diesel just like pouring water into the mouth of a thirsty person. Now carbon dioxide is making the sky turn grey and causing global warming.

“What? What did you say?”

“Are you deaf? What else but global warming? If you don’t believe me, go ahead, climb up to the top of the church bell tower so you can see for yourself. Car smog has caused the sky of San Diego to be so muggy. Living in that city, no one can see a human face…”

“Global warming! So what?”

Mama mia! Don’t you ever read the newspaper or listen to the radio? No wonder you look so lost, just like the Tijuana girls who just crossed over the border. Think about that, Chula Vista and San Diego have never received an inch of snow. But now, look at San Diego. The roads are covered with snow.”

A woman of Italian descent, sitting in HOLA bar, whispered into the ear of her husband, a man of French descent, “What the guy said is correct. Chula Vista had spring throughout the year from the first day of creation. Now the town is cursed. Tough life!”

The denizens kept complaining, but the snow didn’t heed their cries, for it kept on falling four times a day: in the morning, at noon, in the afternoon, and in the evening. Snow whitened the bell tower of Chula Vista church that stood tall and motionless. Father Quang’s skinny stature was comparable to that of an opium addict. But whether it was in the morning, or at noon, or in the afternoon, or in the evening, he always took out the shovel that he had just purchased from Home Depot to shovel the snow piling up in the huge church parking lot. A devout Mexican parishioner passing by expressed concern for the poor priest, “Padre, why don’t you ask the maintenance guy to do the job?”

Father Quang looked up. His lusterless eyes were covered with a thick pair of myopia glasses, “Who?”

He straightened his back. Almost out of breath, he continued, “Perhaps, if you’re willing, you can stop by the parish office to sign up for a contract. The parish will surely pay you.”

The young man smiled and then walked away. But for some reason, he stopped in his tracks, “Padre, how much do you pay an hour?”

Father Quang pursed his lips, “Well, perhaps, the minimum wage…”

Looking at Padre Quang, skinny just like a lonely homeless flamingo, and the church with worn out red tiles on the roof, the young man reluctantly said, “Garcia,” and then walked away.

The Reverend Mother of British descent, the Principal of the Elementary school, located a few blocks away from the church, stopped by the rectory, and spoke to the priest in a rough voice, “Father, please, just shovel the snow once a day. Why do you have to work so hard, four times a day?”

Father Quang said nothing, but kept eating the sandwich made with stale pink ham, a wilted leaf of salad, a few slices of over-ripe red tomatoes, and dry yellow cheese.

One person felt sorry for him, “What a tough life! Just like a mendicant Franciscan monk.”

Another accused him, “What a pompous man! I am Vietnamese. Father Quang and I once lived in the same neighborhood in Little Saigon. We also studied in the same high school. I can tell you all the things he’d done before. Surely this guy used to be a player, American girls, Mexicans. I haven’t heard of him for quite some time. And now he has moved down here to be the parish priest. What an upside down world!”

Another whispered, “What a hypocrite! The world is now in the year 2000. Open wide your eyes to see that. Many priests, once a year, exchange their cars for new ones. But, this guy rides only an old bicycle. Talk about being silly!”

One even swore, “You’re right! What the heck! One night I even heard the voice of a woman in the rectory.”

One rebuked the previous speaker, “Don’t say silly things!”

“What do you mean silly? I was there! I saw it with my own eyes. Yeah, just last week, I walked my dog out… The dog on that night, for no reason, jumped up and down, running directly to the backyard of the rectory. That’s how I had seen what I just said.”

“Did you see it with your own eyes?”

“That’s unnecessary. Besides, I was standing next to the backyard fence, and I heard very clearly the whispering sounds from the kitchen. Oh, my gosh, the voice was no doubt that of a woman.”

Snow continued to fall but failed to erase the border between Chula Vista and Tijuana. For a long time, the poor from South America had been thronging to the border town of Tijuana, Mexico, waiting for the opportunity to cut through the barbed wire fences in order to cross over the border into “the promised land.” Taking shelter in Tijuana, young ladies, running out of cash, sold their bodies to tourists. Young men with big muscles, once successfully making it over the border, followed arduous unnamed roads to Los Angeles working as waiters in Chinese restaurants or as hired laborers for Vietnamese landscaping contractors. But only if they were lucky, for many were chased and shot down by the police. Well, it is America, a civilized nation. After shooting down people in the foot, the police would call the ambulance to rush the illegal immigrants to the hospital for medical treatment. Being careful with legal issues, they even hired licensed interpreters for the patients. Nevertheless, once the wounds in the feet were healed, the next day police cars would loudly blare their sirens as they carried the illegal immigrants back across the border.

The Captain of the border fort pointed to the face of the man, who was writhing and tumbling on the ground because of a bullet in his leg, saying uncertainly, “It is him. It must be him.”

He rolled up the leg of the man’s worn-out jeans. A scar from a shotgun wound caused by a bullet from the same rifle appeared; the scar obviously appeared fresh.

Because of the snow, the Captain, once while chasing the illegal immigrants, missed a step, and fell down on the slippery road. After regaining his balance, the Captain turned on the flashlight. He noticed the footprints were engraved on the thick snow in the parking lot of the church. He knocked on the door of the rectory. Father Quang appeared, coughing repeatedly just like a pneumonia patient. The Captain of Irish descent, a creedal Catholic, removed his police cap, and nervously opened his mouth for a greeting, “Hello, Father.”

Father Quang stepped to one side of the door, “Hello Captain, please come inside for a cup of Mocha coffee from Starbucks.”

Quietly observing the situation, the Captain politely bowed his head, “Thank you, Father. I’m on duty; perhaps, another time.”

Father Quang looked at the Captain’s back, while gently shutting the door of the rectory. The Captain turned around. The parish priest’s skinny silhouette was still visible by the window. The sound of an evening prayer gradually reached his ears. The Captain made the sign of the cross, walking quietly all the way back to the border fort. At another time, while chasing the illegal immigrants, he saw a trail of blood disappearing under the door of the rectory. The Captain was hesitant. Being a faithful Catholic from a family that upheld their religion for hundreds of years, he really dared not confront any priest. But how about the illegal immigrants? Obviously his blood was printed sharply in front of the door. The Captain almost attempted to cross over the threshold of the rectory for a cup of Mocha coffee from Starbucks; but Father Quang’s cassock and the white collar flashed in his mind. The Captain thought it over and over, finally giving up the idea.

But the Lieutenant, Deputy of the border fort did not give up easily. The Lieutenant, a Lutheran, at midnight pounded on the door, demanding that Father Quang lead him to all the corners of the rectory. He even requested that the parish priest open the church, taking him all the way up to the sanctuary to check behind the altar and under the tabernacle.

Tonight, December 24, was Christmas Eve. Following the two hundred year tradition since the church was built, the Chula Vista church again held the Vigil Christmas at midnight. It was six o’clock, Father Quang opened the church door. He was satisfied that everything was ready for the Midnight Mass. He whistled the tune of a Christmas carol and put on a thick jacket. Looking at the slippery road caused by the snow, he decided not to ride his bike, but walk to a Korean grocery store to buy a box of Nongshim spicy noodles. On the way home, he dropped by a Starbucks coffee shop to get a few more bags of Mocha coffee, the good quality ones. Having walked away a few steps from the coffee shop, he unexpectedly encountered an unidentified woman. Father Quang recognized the face of a South American girl, perhaps seventeen or eighteen years old. The late winter afternoon had darkened the brown skin and big eyes of the girl. His nose quickly picked up the scent of a cheap fragrance in the air. The girl with heavy English accent greeted him, “Hi.” Looking into her blue eyes, the man nodded his head, returning her greeting, “Hi.” The girl lowered her head pointing to the lowest part of her upper body, saying with a determined voice, “Forty dollars!”

The man missed a breath. His heart beat rapidly. Dup, dup! He quickly turned away and quickened his steps. The girl however ran after him. She pointed to her tightly round breasts, “Twenty dollars…”

The man kept focusing on his steps. The girl kept running after becoming more desperate, “Ten, only ten… It is very cheap!”

Under a palm tree with its thickly grown palms casting shadows in the man’s face, he began to slow down. He breathed heavily while removing his gloves and slipping his hands into his pockets. The girl stood motionless, waiting patiently. The man finally took out from a pocket a ten dollar bill. Having held the bill in her hand, the girl then lowered her head, slowly removing the top buttons of her sweater… Raising her head, she surprisingly found the man had almost disappeared into the twilight of a snowy Christmas night.

Returning to the church, Father Quang noticed a man standing next to the door of the rectory. He raised his eyebrows looking harder. Oh, it was the young Mexican man who once asked him the salary for the maintenance job for Chula Vista church.

“Please come inside for a cup of Mocha coffee,” Father Quang said.

The young man shook his head, “Padre, please give me the snow shovel.”

The parish priest smiled, “I told you already, the church can afford only minimum wages.”

The young man shook his head several times, “No, I am not asking for a job. Padre, from now on let me take care of shoveling the snow.”

The young man became reluctant. He rubbed his hands, twisted his ten fingers together, then scratched his hair, “I just met the Reverend Mother. She told me you shovel snow four times a day, in the morning, at noon, in the afternoon, and in the evening; that’s why you’ve come down with pneumonia, coughing a lot. She even told me…”

He suddenly stopped in the middle of the sentence, swallowing saliva, turning to the border fort with its numerous voltage lights brightening up a vast area. Father Quang’s face unexpectedly became serious. He said nothing but went into the rectory. The young man was left alone by the door. He took the shovel and started to remove the thick snow layer that had accumulated in the parking lot. He smiled while saying softly, “Well, we have to shovel snow so those who attend Midnight Mass will not be stumbling on the ground, Padre.”

There were a few knocks at the door. Grasping his chest, the parish priest coughed repeatedly, opening the door. It was the Reverend Mother with a few bags of excellent Mocha from Starbucks in her hand, “Merry Christmas. I come for a visit and also to deliver my Christmas gifts,” she said jubilantly.

The parish priest looked at the Reverend Mother with a frown, “Why Starbucks coffee?”

The Reverend Mother replied at once, “Why not? Father, you don’t have to buy expensive coffee for your guests, so people will not gossip among themselves, ‘It is now twenty first century, but our parish priest still lives an old fashioned life.’ But, anyway, it’s up to you. Though I disagree with your way of living the vow of poverty, still I support you.”

The Reverend Mother stood up, intending to leave, but again sat down in the chair, “I’m sorry if what I say offends you. It doesn’t mean that you sold your car which released a huge amount of smog into the sky, saving that money for the poor, riding the old bike, then the world is no longer threatened with global warming… No matter what you do, still millions of people don’t care but keep driving their cars every day.”

Having finished speaking, the Reverend Mother stood up and left the room. The parish priest closed the door. Standing next to the window, he saw the silhouette of the young Mexican man shoveling the snow in the parking lot. He sat down, reviewing his sermon for the Midnight Mass. But he heard the sounds as if someone was walking in the backyard of the rectory. He stopped reading the homily, bending his ears to listen, turning his head to the border fort, and then walking fast to the kitchen. Opening the back door without turning on the light in the kitchen, he carefully checked out the backyard. The silhouette of a woman standing behind the back door did not scare him. He stepped aside, making room for the woman to enter. Under the weak yellow light of the bulb in the kitchen, he saw a young girl with a sleeping baby in her arms, the baby’s face was pallid due to the cold weather. Father Quang quickly shut the door, turned on the electrical fireplace, and invited the stranger with her baby to sit down on the sofa next to the fireplace. Father Quang asked, “You want to eat noodle?”

The young lady nodded her head exhaustedly. Having walked a few steps, Father Quang suddenly stopped. The girl and Father Quang both rolled their eyes as they looked directly on each other’s face. The girl reluctantly lowered her head. Father Quang turned around and walked straight to the kitchen, and lit the stove to boil the water for a bowl of instant Nongshim noodles. He asked without turning his head, “Can you eat spice noodles?”

The girl still looked down, replying in a soft voice, “Every day… I eat spicy food…”

“How about the baby?”

“He just finished a bottle of milk I bought from a grocery store. Ten dollars… for three bottles.”

The girl quietly finished the bowl of spicy noodles, a large bowl. She then stood up and said, “Thank you, Padre. You’re so kind; no wonder they keep call you a kind Padre.”

Father Quang nodded his head, saying nothing. The girl reluctantly asked, “Can you do me a favor?”

She gave the baby to him. Father Quang squinted his eyes, “It is already late, where do you want to go?”

Her face immediately became downcast, her voice was as if speaking from her throat, soft but sharp,

“Where else? I don’t work, where can I find the money for the baby’s milk?”

The girl knit her eyebrows, and asked a direct question, “Is it ok?”

Father Quang quickly nodded his head, embracing the baby into his arms, “Perfect! Surely it is perfect.” He paused for one moment, and then said, “I also ask for a favor…”

The girl asked at once, “What is it?”

Father Quang looked at the clock on the wall, pursing his lips, “Only one more hour, and then Midnight Mass. Go… wherever you like, but remember to come back for the Christmas Vigil Mass.”

The girl at once collapsed just like a tree being hit directly at the middle of the trunk. Covering her face with her fingers, she burst into tears; her thick long curly hair dropped down swinging in the air. Her crying startled the baby, but his two tiny red lips fashioned a smile, a heavenly one. Patting the shoulder of the baby, the parish priest also smiled, “Tonight is Christmas Eve. No matter what, we should light the candle to celebrate the birthday.”

The girl ceased crying and asked in a voice of surprise, “Whose birthday?”

“Who else? Tonight is Christmas Eve, have you forgotten?”

The girl raised her head. She saw the parish priest stepping carefully in the creaking wooden stairs. He talked while climbing up to the first floor, “Let the baby sleep first. I’ll see you at midnight. Oh, after the mass, I invite you to Revillion with the Reverend Mother and the new church maintenance guy.”

Outside the room, the snow was falling, illuminating the silhouette of the maintenance guy who was curving his back to shovel the snow on the huge parking lot of the church. Inside the room, the fireplace with the red charcoals reddened the face and the lips of the Tijuana girl who had already closed her eyes for a deep sleep on the sofa. The organ in Chula Vista church played softly the first musical notes of the famous carol, “Silent night! Holy night!” The Christmas bells in the church bell tower started to ring. King koong! King koong! The Christmas bells of joy and delight kept ringing to dispel the thick and grey sky of hurt and tears. King koong! King koong!

The desert town Chula Vista, covered in white snow, counted down to midnight.

Michael Quang Nguyen, SVD
Gereja Chula Vista
Diterjemahkan oleh Elsa Loekito

 

 

Tanpa dinyana, di bulan Desember kali ini kota padang gurun Chula Vista dihujani berton-ton salju yang melapisi seluruh kota itu dan mewarnainya menjadi putih seluruhnya. Penghuni kota Chula Vista saling mengadu, “Oh Tuhan! Ini gila! Oh, sungguh gila”

Ya, entah itu di tempat-tempat umum maupun di rumah, para penduduk Chula Vista serentak melontarkan keluh-kesah dengan nada yang sama, yang disuarakan secara serentak bagaikan jeritan jam weker yang berdering setiap pagi, “Tit, tit, tit!” “Oh! Hentikan! Cukup! Jangan lagi hamburkan salju di kota ini”. Para turis yang mengunjungi tempat itu dengan alasan menghindari salju di Amerika Utara dan Eropa mulai mengepak koper mereka dan bersiap-siap meninggalkan kota. Perekonomian kota yang berada di dekat perbatasan AS – Meksiko itu sangat bergantung pada banyaknya turis selama musim dingin. Tetapi, pariwisata di kota itu kini hampir pailit karena salju yang terus menebal di tanah, sesuatu yang tidak pernah disangka-sangka sebelumnya. Apa yang kalian harapkan? Mengapa memproduksi sekian banyak kendaraan bermotor? Orang-orang mengisi kendaraannya dengan bensin dan solar bak mengalirkan air ke mulut seseorang yang kehausan. Kini gas karbon dioksida menghasilkan langit yang berwarna abu-abu dan pemanasan global.

“Apa? Apa yang Anda katakan?”

Apakah kau tuli? Apa lagi selain pemanasan global? Jika kau tak mempercayaiku, silahkan panjat menara bel gereja agar kau dapat melihatnya dengan mata kepalamu sendiri. Asap kendaraan menjadikan langit kota San Diego sangat keruh. Tinggal di kota itu, tidak seorangpun dapat melihat wajah manusia... “

“Pemanasan global! Apa urusannya?”

Mama mia! Tidakkah kau pernah membaca surat kabar atau mendengarkan radio? Tak mengherankan wajahmu nampak sangat tersesat, sama seperti gadis-gadis asal Tijuana yang baru melewati perbatasan. Coba engkau pikir, sebelumnya Chula Vista dan San Diego tidak pernah mengalami salju sedikit pun. Kini, lihatlah kota San Diego. Jalan-jalan di kota itu tertutup salju”.

Seorang wanita keturunan Italia yang sedang duduk di bar HOLA, berbisik di telinga suaminya yang berdarah Perancis, “benar yang dikatakan oleh pemuda itu. Sejak penciptaan hari pertama Chula Vista hanya pernah mengalami musim semi. Kini kota ini menjadi tempat terkutuk. Nasib yang malang!”

Para penduduk kota itu terus mengeluh, tetapi sang salju tidak mengindahkan jeritan mereka, justru terus menghujani kota itu sesering empat kali dalam sehari: di pagi hari, siang, sore, dan malam. Putihnya salju menutupi menara bel di gereja Chula Vista yang menjulang ke langit dan tak bergeming. Postur tubuh Pastor Quang yang kurus dapat dibandingkan dengan seorang penyandu opium. Tetapi, entah itu di pagi hari, siang, sore ataupun malam, Pastor Quang tak pernah segan mengeluarkan sekop yang baru dibelinya dari toko Home Depo untuk mengeruk salju yang menumpuk di lapangan parkir gereja yang luas itu. Salah satu umat warga negara Meksiko yang setia menyatakan keperihatinannya terhadap sang Pastor sambil lalu, “Padre,[1] kenapa tidak meminta karyawan untuk mengerjakannya?”

Pastor Quang menengadah. Matanya yang sayu terhalang sepasang kacamata tebal berlensa myopi yang dikenakannya, lalu ia bertanya, “siapa?”

Ia meluruskan punggungnya. Dengan napas yang terengah-engah, Pastor QuangWindowsmelanjutkan, “barangkali, jika Anda bersedia, Anda bisa singgah di kantor paroki untuk menandatangani kontrak kerja. Paroki akan membayar upahmu”.

Pemuda itu tersenyum lalu pergi menjauh. Tiba-tiba, ia menghentikan langkahnya, “Padre, berapa gaji yang akan Anda bayar per jam?”

Pastor Quang merapatkan bibirnya, “baiklah, kira-kira, sebesar upah minimum..”.

Berdiri menghadap gereja yang gentingnya terlihat kusam, pemuda itu mengucapkan “Garcia” (terjemahan: terima kasih) kepada Padre Quang, yang terlihat seperti salah seorang gelandangan karena tubuhnya begitu kurus, sambil melangkah pergi.

Seorang biarawati berdarah Inggris, kepala sekolah dari sekolah dasar yang letaknya beberapa blok dari bangunan gereja, singgah di rumah pastoran. Lalu ia menegur sang pastor, “Pastor, tolonglah, cukup satu kali dalam sehari Pastor mengeruk salju itu. Mengapa Pastor harus bekerja begitu keras membersihkan salju, sebanyak empat kali dalam sehari?”

Pastor Quang tidak membalas teguran itu, ia terus mengunyah roti berisi daging ham, daun selada yang sudah tidak segar lagi, beberapa potong buah tomat yang sudah terlalu masak, dan keju kering.

Seseorang bersimpati terhadap sang Pastor dan berkata, “Betapa sulit hidupnya! Seperti seorang Fransiskan”.

Seorang yang lain menuduhnya, angkuh sekali! Saya berasal dari Vietnam (sama seperti Pastor Quang). Dirinya dan saya pernah tinggal satu kota di Little Saigon. Kami bahkan bersekolah di sekolah yang sama. Saya bisa ceriterakan segala hal yang pernah dibuat olehnya. Yang jelas, dulu dia adalah seorang play boy, teman-teman perempuannya orang Amerika, Meksiko, dan seterusnya. Sudah sekian lama saya tidak mendengar kabarnya. Tiba-tiba saya dengar ia tinggal di kota ini sebagai pastor paroki. Dunia sudah terbalik!”

Seorang yang lain berbisik, “hipokrit! Tahun ini adalah tahun 2000. Bukalah matamu lebar-lebar untuk melihat dunia ini. Begitu banyak pastor, setiap tahun mengganti kendaraan mobil mereka dengan kendaraan yang baru. Tetapi, pria ini masih mengendarai sepasang sepeda usang. Percuma saja!”

Seseorang bahkan bersumpah serapah, “benar! Persetan! Suatu malam saya bahkan mendengar suara seorang perempuan di dalam rumah pastoran”.

Seorang yang lain menentang, “jangan mengada-ada!”

Apa maksudmu mengada-ada? Saya ada di sana waktu itu! Saya melihatnya dengan mata kepala sendiri. Ya, baru satu minggu yang lalu, ketika saya membawa anjing saya ke luar,…Windowstanpa alasan yang jelas, anjing saya melompat-lompat dan berlari ke arah pekarangan di bagian belakang rumah pastoran. Saat itulah saya melihat apa yang saya katakan tadi”.

“Apakah kau melihatnya dengan mata kepalamu sendiri?”

“Itu tidak penting. Lagipula, saya berdiri tepat di balik pagar belakang rumah itu, dan saya dengar dengan sangat jelas suara bisikan dari dalam dapur. Oh Tuhan, tidak diragukan lagi suara itu adalah suara seorang perempuan”.

Hujan salju terus berlanjut namun tidak dapat menghapus batas perbatasan antara kota Chula Vista (Amerika) dan Tijuana (Meksiko). Sudah sekian lama, orang-orang miskin dari Amerika Selatan berkeliaran di sekitar perbatasan Amerika-Meksiko di kota Tijuana, sambil mencari kesempatan untuk melangkahi pagar berkawat besi itu menuju “tanah terjanji”. Sambil mencari tempat tinggal sementara di Tijuana, perempuan-perempuan muda yang kehabisan uang menjual diri kepada para turis pendatang. Para pemuda bertubuh kekar, sekali mereka berhasil melintasi perbatasan, menelusuri jalan tak bernama menuju kota Los Angeles untuk bekerja di restoran-restoran milik orang-orang Cina, atau menjadi buruh upahan di perusahaan kontraktor milik orang-orang Vietnam. Akan tetapi, itu hanya terjadi apabila mereka beruntung, karena banyak di antara mereka yang dikejar dan ditembak oleh polisi. Ya, inilah Amerika, sebuah negara yang beradab. Setelah menembak seorang imigran gelap di bagian kaki, polisi akan memanggil ambulans untuk membawanya ke rumah sakit. Demi memenuhi tuntutan hukum, mereka bahkan menyediakan dan membayar penerjemah bagi si pasien selama perawatannya di Rumah Sakit. Meskipun demikian, ketika luka di kakinya pulih, mobil-mobil polisi akan segera mengantar imigran gelap tersebut kembali ke perbatasan keesokan harinya dengan suara sirene yang lantang.

Kapten yang mengepalai petugas penjaga perbatasan menuding wajah imigran gelap tadi, yang meringis kesakitan dan meringkuk di tanah karena peluru yang menancap di kakinya, sambil berkata, “itu dia orangnya. Itu pasti dia”.

Ia menggulung celana jeans laki-laki itu untuk melihat kakinya yang tergores oleh peluru dari senapan yang sama; luka di kakinya menunjukkan luka yang masih basah.

Karena timbunan salju, sang Kapten kehilangan langkahnya seketika dan terjatuh di atas jalan yang licin, ketika ia berusaha mengejar imigran-imigran gelap itu. Saat ia berdiri kembali, dinyalakannya sebuah lampu senter. Ia melihat banyak jejak kaki di halaman parkir gereja di atas tebalnya salju. Ia kemudian mengetuk pintu rumah pastoran. Pastor Quang membuka pintu itu sambil terbatuk-batuk seperti seseorang yang menderita pneumonia. Sang Kapten yang berdarah Irlandia itu, seorang penganut agama Katolik yang taat, dengan segera melepaskan topi polisinya, dan membuka mulutnya dengan hati-hati, “halo, Pastor”.

Pastor Quang berdiri di sisi pintu menjawabnya, “halo Kapten, mari masuk untuk secangkir kopi rasa Mocha dari Starbucks”.

Setengah mengamati situasi di rumah itu, sang Kapten menundukkan kepalanya dengan penuh hormat, “terima kasih, Pastor. Saya sedang menjalankan tugas; barangkali lain kali”.

Pastor Quang melihat punggung sang Kapten yang melangkah pergi, sambil menutup pintu dengan perlahan. Sang Kapten membalikkan tubuhnya ke arah rumah pastoran itu lagi. Bayangan pastor paroki yang bertubuh kurus itu masih terlihat di balik jendela. Sayup-sayup alunan suara doa malam meraih telinganya. Kapten itu membuat tanda salib pada dahi dan dadanya, lalu berjalan kembali ke benteng perbatasan tempatnya bertugas. Di saat yang lain, ketika berusaha mengejar imigran-imigran gelap, ia melihat jejak tetesan darah berujung pada pintu rumah pastoran. Sang Kapten merasa enggan. Sebagai seorang penganut agama Katolik yang taat, dari keluarganya yang telah memegang agama Katolik selama ratusan tahun, ia sama sekali tidak berani untuk mempertanyakan seorang pastor. Tetapi bagaimana dengan imigran-imigran ilegal itu? Jelas darahnya membekas di depan pintu. Sang Kapten hampir tergoda untuk melangkah masuk ke dalam rumah pastoran untuk secangkir kopi rasa Mocha dari Starbucks; tetapi jubah dan kerah pastor yang dikenakan oleh Pastor Quang terbayang di pikirannya. Setelah memikirkan ide tersebut masak-masak, ia mengurungkannya.

Akan tetapi, sang Letnan, wakil petugas penjaga perbatasan tidak menyerah begitu saja. Sang Letnan yang adalah seorang penganut agama Protestan - Lutheran, mengetuk pintu rumah pastoran tengah malam, dan meminta agar Pastor Quang membawanya masuk ke setiap sudut rumah itu. Ia bahkan meminta pastor paroki agar membuka gereja, mengantarnya masuk ke dalam sampai ke bagian altar untuk memastikan tidak ada orang yang bersembunyi di balik altar atau di bawah tabernakel.

Malam ini, tanggal 24 Desember, adalah Malam Natal. Mengikuti tradisi yang telah berjalan selama 200 tahun sejak didirikannya gereja itu, Gereja Chula Vista sekali lagi merayakan Misa Malam Natal tepat pada tengah malam. Waktu itu jam menunjukkan pukul enam sore, Pastor Quang membuka pintu gereja. Ia merasa puas karena semua keperluan untuk perayaan Misa Malam Natal sudah siap. Ia bersiul-siul dengan irama lagu Natal dan mengenakan jaketnya yang tebal. Melihat ke arah jalanan yang licin karena salju, ia memutuskan tidak akan mengendarai sepedanya, tetapi ia akan berjalan kaki ke sebuah toko Korea untuk membeli sekotak mie instan dengan merk Nongshim. Dalam perjalanan pulang, ia singgah di Starbucks untuk membeli beberapa paket kopi rasa Mocha, yang berkualitas baik. Setelah melangkah tidak jauh dari Starbucks, seorang wanita mendekatinya. Pastor Quang kurang lebih mengenali wajah seorang gadis asal Amerika Selatan, kemungkinan usianya tujuh belas atau delapan belas tahun. Cahaya redup di sore yang dingin itu membuat warna kulit gadis itu yang kecoklatan dan warna bola matanya yang besar terlihat semakin gelap. Dapat ditangkapnya aroma parfum yang bermutu rendah. Dengan aksen yang kental, gadis itu menyapa, “hai!” Sambil menatap matanya yang kebiruan, ia mengangguk dan membalas tegurannya, “hai!” Si gadis kemudian mengarahkan pandangannya ke bagian bawah tubuhnya, dengan suara tegas berkata, “empat puluh dolar!”

Laki-laki itu gugup. Jantungnya berdegup kencang. Dup, dup! Dengan segera ia berbalik dan mempercepat langkahnya. Si gadis pun berlari mengejarnya. Sambil menunjuk dadanya yang penuh, “dua puluh dolar”

Laki-laki itu tetap fokus pada langkah kakinya. Si gadis terus mengejarnya dan menjadi semakin putus asa, “sepuluh, sepuluh saja… sangat murah!”

Di dalam bayang-bayang pohon pinang yang rimbun, pria itu memperlahan langkahnya. Nafasnya terengah-engah sembari melepaskan sarung tangannya dan merogoh sakunya. Gadis tadi berdiri kaku, menunggu. Akhirnya pria itu mengeluarkan uang sepuluh dollar dari dalam sakunya. Setelah menerima uang di dalam tangannya, sang gadis merundukkan kepalanya, dan mulai membuka kancing bagian atas pakaian yang dikenakannya. Ketika ia menegadah, seketika itu juga ia terkejut karena pria tadi sudah menghilang di balik kabut salju malam Natal.

Setibanya di gereja, Pastor Quang melihat seseorang tengah berdiri di dekat pintu pastoran. Ia mengernyitkan dahinya untuk melihat lebih jelas. Oh, ternyata sosok itu adalah pemuda asal Meksiko yang pernah menanyakan berapa upah yang akan diterimanya apabila ia bekerja untuk merawat gereja Chula Vista.

“Silakan masuk untuk minum secangkir kopi Mocha,” ajak Pastor Quang.

Pemuda itu menggeleng, “Padre, tolong berikan saya sekop untuk membersihkan salju”.

Sang pastor tersenyum sambil berkata, “Sudah saya katakan, gereja hanya mampu membayar upah minimum”.

Sang pemuda menggeleng lagi untuk beberapa kali. “Tidak, saya tidak bekerja untuk menerima gaji. Padre, mulai sekarang ijinkan saya mengeruk salju,” pintanya.

Sang pemuda tampak ragu-ragu. Ia menggosok kedua tangannya, melemaskan jari-jarinya, lalu mengusap rambutnya, “saya baru bertemu Suster pimpinan biara. Ia memberitahu saya bahwa Padre mengeruk salju empat kali dalam sehari, pagi, siang, sore, dan malam; oleh karena itu Padre jatuh sakit pneumonia, sering terbatuk-batuk. Ia bahkan memberitahu..”.

Mendadak ia menghentikan kalimatnya, menelan ludah, melihat ke arah perbatasan yang menyorotkan lampu senter bervoltase tinggi yang cahayanya mencakup area yang luas. Wajah pastor Quang mendadak tampak serius. Ia tidak mengucapkan apa-apa selain masuk ke dalam rumah pastoran. Sang pemuda berdiri seorang diri di dekat pintu. Ia mengambil sekop dan mulai meneruk salju yang menebal di halaman parkir. Sambil berbisik, ia tersenyum dan berkata kepada dirinya, “ya, kita harus mengeruk salju ini sehingga mereka yang datang untuk menghadiri Misa Malam Natal tidak akan jatuh tersandung, Padre”.

Terdengar seseorang mengetuk pintu. Sambil mengusap-usap dadanya yang sesak, pastor paroki terbatuk-batuk, membuka pintu. Suster pimpinan biara datang membawa beberapa kantung kopi Mocha sedap dari Starbucks. “Selamat Natal, saya datang berkunjung dan sekaligus mengantar hadiah Natal,” ujarnya dengan riang.

Pastor paroki mengernyitkan dahinya dan melihat ke arah Suster pimpinan, “mengapa kopi Starbucks?”

Suster pimpinan menjawab, “mengapa tidak? Pastor tidak perlu membeli kopi mahal untuk tamu melulu, sehingga orang-orang tidak lagi bergosip, ‘Di abad 21 seperti sekarang, pastor paroki kita masih tinggal dengan gaya hidup yang kuno.’ Akan tetapi, terserah Pastor. Walaupun saya tidak setuju dengan caramu menghidupi kaul kemiskinan, saya tetap mendukung Pastor”.

Suster pimpinan beranjak, hendak meninggalkan ruangan, namun ia duduk kembali. Ia berkata kepada Pastor Quang,saya minta maaf kalau saya telah menyinggung perasaan Pastor. Meskipun Pastor telah menjual mobil yang menghasilkan asap tebal di udara, menyisihkan uang untuk fakir miskin, mengendarai sepeda tua, tidak berarti bumi ini terlepas dari ancaman pemanasan global.... Apapun yang Pastor lakukan, jutaan manusia masih saja tidak peduli dan tetap mengendarai kendaraan mereka setiap hari”.

Usai berbicara, Suster pimpinan berdiri dan meninggalkan ruangan. Sang pastor paroki itu menutup pintu. Berdiri di dekat jendela, ia melihat sosok si pemuda Meksiko yang sedang mengeruk salju di halaman parkir. Ia duduk, sambil membaca kembali isi khotbahnya untuk Misa Malam Natal. Namun ia mendengar langkah seseorang di belakang rumah pastoran. Ia berhenti membaca teks khotbahnya, memasang telinga sambil menoleh ke arah benteng perbatasan, ia bergegas ke bagian dapur. Dibukanya pintu belakang tanpa menyalakan lampu dapur, ia memeriksa halaman belakang rumahnya dengan saksama. Bayang-bayang seorang perempuan di balik pintu tidak membuatnya merasa takut. Ia melangkah ke sisi pintu, mempersilahkan perempuan itu masuk. Di bawah cahaya redup yang menerangi dapur itu, dilihatnya seorang perempuan muda menggendong seorang bayi yang sedang tidur, bayi itu tampak pucat karena udara yang dingin. Pastor Quang segera menutup pintu itu kembali, menyalakan perapian, dan mempersilahkan perempuan yang tak dikenalnya dengan bayinya duduk di sofa di dekat tempat perapian. Pastor Quang menawarkan, “Kamu mau makan mie?”

Perempuan muda itu menganggungkan kepalanya perlahan. Setelah berjalan beberapa langkah, Pastor Quang mendadak berhenti. Perempuan itu dan Pastor Quang saling menunjukkan wajah bertanya-tanya. Merasa sedikit enggan perempuan itu menunduk. Pastor Quang berbalik ke arah dapur, dan menyalakan api kompor untuk memasak air untuk menyeduh mie instant Nongshim. “Apa kamu bisa memakan mie pedas?” tanyanya sambil tetap memasak,

Sementara menunduk, si gadis menjawab perlahan, “setiap hari saya makan makanan pedas”.

“Bagaimana dengan bayimu?”

Ia baru saja menghabiskan sebotol susu yang saya beli dari supermarket. Sepuluh dolar.. untuk tiga botol”.

Gadis itu melahap semangkuk mie pedas tanpa bersuara, semangkuk mie besar. Kemudian ia berdiri dan berkata, “terima kasih, Padre. Anda sangat baik; tak heran mereka selalu memanggilmu Padre yang baik”.

Pastor Quang mengangguk, tidak mengatakan apa-apa. Si gadis dengan enggan bertanya, “bisakah Anda membantu saya?”

Ia memberikan bayinya ke tangan Pastor Quang. Pastor Quang memicingkan kedua matanya. “Ini sudah larut malam, kamu mau ke mana?” tanyanya dengan sedikit curiga.

Wajahnya menunjukkan kesedihan, gadis itu menjawab dengan suara yang cukup berat namun tegas,

“Mau ke mana lagi? Kalau saya tidak bekerja, dari mana saya bisa mencari uang untuk susu bayi itu?” Si gadis mengernyitkan dahinya, menegaskan permohonannya, “Tidak apa-apa kan?”

Pastor Quang mengangguk tanda setuju. Ia menerima bayi itu di dalam gendongannya, sambil berkata,tentu! Tentu saja”. Ia terdiam untuk beberapa saat, lalu membalas, “saya juga punya satu permintaan..”.

Si gadis membalas dengan seketika, “apa itu?”

Pastor Quang melihat ke arah jam dinding, berbicara dengan tegas, “tinggal satu jam sebelum Misa Malam Natal. Pergilah.. ke manapun engkau mau, tetapi kembalilah untuk Misa Malam Natal”.

Si gadis duduk terjatuh ke lantai seperti sebuah pohon yang ditebang tepat pada bagian tenganya. Ia menangis terisak-isak sambil menutupi wajahnya dengan jari-jarinya; rambutnya yang panjang berombak jatuh menjuntai. Isak tangisnya membuat bayinya terbangun, namun kedua bibirnya yang mungil membentuk sebuah senyuman, senyuman yang begitu surgawi. Sambil menepuk bahu bayi itu perlahan, Pastor Paroki itu juga tersenyum. “Malam ini adalah Malam Natal. Apapun yang terjadi, kita harus menyalakan lilin untuk merayakan ulang tahun”.

Si gadis seketika menghentikan tangisnya dan bertanya-tanya, “siapa yang berulang tahun?”

Siapa lagi? Malam ini adalah Malam Natal, sudahkah engkau lupa?”

Si gadis itu mengangkat kepalanya. Dilihatnya pastor paroki itu melangkah ke atas tangga kayu dengan sangat berhati-hati. Ia berbicara sambil berjalan naik ke lantai satu, “biarkan bayi itu tidur. Saya akan menjumpaimu lagi menjelang tengah malam. Oh ya, setelah misa, saya mengundangmu ke Revillion bersama Suster pimpinan dan karyawan baru yang membantu perawatan gereja”.

Di luar ruangan itu, salju putih berjatuhan, menyinari bayang-bayang pemuda yang membungkuk untuk membersihkan salju di halaman parkir gereja yang luas. Di dalam ruangan itu, cahaya perapian dengan arang yang menyala kemerahan menyinari wajah dan bibir gadis Tijuana yang tertidur lelap di atas sofa. Musik organ di dalam gereja Chula Vista mulai mengalunkan lagu-lagu Natal, “malam kudus! Sunyi senyap!” Lonceng Natal berdentang dari menara gereja. Ding doong! Ding doong! Suara lonceng Natal yang menyuarakan sukacita dan damai terus berdentang untuk menghapus air mata dan luka di hati. Ding doong! Ding doong!

Kota gurun Chula Vista, tertutup salju putih, menghitung mundur menyambut pukul dua belas tengah malam.

[1] Padre adalah bahasa Spanyol, panggilan untuk Pastor yang dipakai oleh orang-orang Meksiko.

 

Nguyễn Trung Tây
Truyện Ngắn: Thị Trấn Chula Vista

Thị trấn sa mạc Chula Vista tháng Mười Hai năm nay tự nhiên tuyết đổ trắng xóa phố phường. Thiên hạ Chula Vista trăm người là cả trăm,

— Trời ơi! Khùng ơi là khùng!

Cứ thế, gặp nhau, người dân Chula Vista bật ra ngay cửa miệng câu than nghe đến là nhàm, nhưng vẫn đều đặn phát ra như chuông đồng hồ điện tử sáng sớm rú lên từng hồi, “Tít! Tít! Tít!”. Thôi đủ rồi, đừng rơi tuyết nữa, bởi dân du lịch trốn tuyết của Bắc Mỹ và Âu Châu giờ đã rục rịch dọn đồ bỏ đi trống hoắc phố phường. Nền kinh tế của thị trấn nằm sát ngay đường biên giới giữa Mỹ và Mễ chỉ trông mong vào số lượng khách du lịch vào mấy tháng mùa đông, giờ này tanh banh chỉ vì tuyết bất ngờ đổ dầy từng tảng. Thì đấy, ai bảo chế cho lắm xe hơi vào, xăng dầu cứ đổ ồng ộc vô miệng như người chết khát. Giờ thán khí bốc lên xám đen bầu trời, thế là global warming.

— Hả? Nói cái gì?

— Điếc hả? Global warming chứ còn nói cái gì nữa. Không tin thì cứ leo hẳn lên nóc tháp chuông nhà thờ mà nom cho rõ, khói xăng bốc cao đục ngầu cả cái bầu trời San Diego rồi. Sống ở đó, đố mà có nom thấy mặt người…

Global warming! Rồi thì sao?

— Ơ hay! Có đọc báo nghe đài hay không mà mặt cứ ngớ ngẩn ra như gái Tijuana mới vượt đường biên giới vậy? Thì cứ thử nghĩ coi, cả trăm năm nay rồi, có bao giờ Chula Vista với San Diego đổ tuyết. Thế mà giờ này San Diego tuyết cũng rơi ngập đường!

Bà vợ gốc Ý ngồi trong góc quán rượu HOLA thì thào với ông chồng gốc Pháp,

— Thằng cha ấy nói đúng đó. Chula Vista mùa xuân quanh năm từ hồi tạo thiên lập địa. Giờ tự nhiên vạ trời đổ xuống. Rõ khổ!

Thiên hạ cứ than, tuyết vẫn chẳng màng cứ thản nhiên đổ xuống từng tảng bông tuyết trắng xóa, sáng trưa chiều tối, bốn cữ đủ cả bốn. Tuyết rơi bám trắng tháp chuông nhà thờ Chula Vista vươn cao sừng sững. Cha Quang, người gầy gò ốm yếu nom như dân bàn đèn thuốc phiện, thế mà sáng trưa chiều tối lại cứ lom khom xách cái xẻng mới mua ngoài tiệm Home Depot ra sân nhà thờ rộng mênh mông cào tuyết. Dân Mễ sùng đạo đi ngang qua ái ngại,

— Sao cố không gọi ông Bõ làm cho?

Cha Quang nhìn lên, ánh mắt hấp háy như người mắt toét dưới cặp kính cận dầy cộm,

— Ông Bõ nào?

Ông đứng thẳng người, hơi thở đứt quãng,

— Hay là ông chịu làm Bõ thì ghé vào văn phòng ký giấy, nhà xứ trả lương hẳn hoi.

Anh chàng thanh niên cười cười bỏ đi, nhưng nghĩ sao đứng lại,

— Cố trả nhiêu một giờ?

Cha Quang chép miệng,

— Chắc cũng chỉ lương căn bản mà thôi…

Người thanh niên ái ngại nhìn “cố” Quang gầy ốm như cò ma và căn nhà thờ mái ngói bạc phếch, ngần ngại nói cám ơn, rồi bỏ đi thẳng một mạch.

Sơ Bề Trên gốc Anh, hiệu trưởng trường Mẫu Giáo nằm cách nhà thờ đúng hai góc đường ghé vào nói dấm dẳng,

— Thì cha xúc tuyết ngày một lần thôi. Việc gì mà cứ phải vất vả ngày đủ bốn cữ!

Cha Quang không nói chi, tiếp tục gặm bánh mì sandwich có kẹp miếng thịt nguội đỏ lờ lợ, cọng rau sà lách xanh úa, vài lát cà chua đỏ bầm, và một miếng cheese vàng khô queo.

Có người thương cảm,

— Đến là khổ. Cứ như người đi tu dòng khó khăn.

Có giọng tố khổ,

— Chỉ có vẽ chuyện! Tớ Việt Nam, ông cha Quang này hồi xưa ở gần nhà trên khu Little Saigon, lại học chung trường. Chuyện gì của ông mà tớ lại không rành. Hồi xưa cũng lăng nhăng lắm, hết gái Mỹ lại tới Mễ, rồi bẵng đi một dạo, giờ tự nhiên lại lạc xuống dưới đây làm cha xứ. Thật đúng là thời thế đảo điên…

Có âm thì thào,

— Thì đã gọi là chuyện phường chèo mà! Thế giới năm 2000 rồi, mở banh mắt ra mà coi, cha cụ người ta, năm thay xe một lần, thế mà đằng này cứ xe đạp cọc cạch. Rõ dở hơi!

Có lời chửi thề,

— Ừ, ông nói đúng đó. Mẹ kiếp! Tối tối tôi còn nghe thấy tiếng phụ nữ ở trong nhà xứ nữa cơ.

Có tiếng bênh vực,

— Đừng có mà nói nhảm!

— Sao lại nói nhảm? Tớ là nói có sách, mách có chứng. Thì đấy, mới tuần trước, tớ dẫn con Ki ra ngoài đường cho nó đi ị. Con Ki tối hôm đó cuồng chân chạy toáng cả lên, vớ vẩn làm sao lại đâm sầm vào ngay sân sau của nhà xứ. Bởi thế tớ mới rõ chuyện…

— Ông có nhìn thấy ba năm rõ mười hay không?

— Cần gì phải nhìn thấy, đứng ngay bên cạnh hàng rào mà vẫn nghe rõ tiếng thì thào trong nhà bếp thì đủ rồi, mà đây lại là giọng đàn bà, thế mới chết chứ lị…

Tuyết vẫn rơi nhưng vẫn không che cản nổi hàng rào biên giới giữa Chula Vista và Tijuana. Từ bao lâu rồi, dân nghèo Nam Mỹ cứ nườm nượp kéo lên thành phố địa đầu biên giới Tijuana của Mễ Tây Cơ ăn chực nằm chờ, rình rình giây phút cắt đứt được hàng rào biên giới vượt thoát vào thiên đàng. Tá túc tại thị trấn địa đầu Tijuana, hết tiền, nhỡ độ đường, vậy là gái Tijuana bán mình cho khách du lịch. Con trai chân cẳng cứng hơn, chạy vượt thoát đường biên giới, lần đường hương lộ xó xỉnh trốn lên tới Los Angeles đi rửa chén cho nhà hàng Tàu hay là đi cắt cỏ cho người Việt. Nhưng đấy là hên, còn phần nhiều đều bị cảnh sát rượt đuổi, bắn què chân. Mỹ mà, tử tế ra mặt. Bắn què lọi giò con nhà người ta ra rồi, nhưng vẫn gọi xe cứu thương chở vào bệnh viện rịt thuốc hẳn hoi. Cẩn thận, đồn biên phòng còn gửi tới một người thông dịch viên đàng hoàng. Chân vừa lành ngày hôm trước, ngày hôm sau xe cảnh sát hú còi ầm ĩ, mang người vượt biên tống thẳng về lại bên kia đường biên giới.

Có lần ông Đại úy Trưởng đồn biên phòng ngờ ngợ, ngón tay điểm mặt người vừa bị ông bắn què đang nằm lăn lộn trên nền đất,

— Lại tên này, đúng là hắn rồi.

Ông lật ống quần jean bạc thếch của người thanh niên lên, vết sẹo của cùng một viên đạn súng lục hiện lên, còn mới tươi. Bởi tuyết, có lần ông Đại úy hụt chân té lăn quay. Lồm cồm ngồi dậy, bấm đèn pin, ông nhận ra dấu chân biến mất ngay tại sân nhà thờ Chula Vista. Ông gõ cửa nhà xứ. Cha Quang bước ra, ho sù sụ như người ho lao. Ông Đại úy gốc Irish con nhà đạo gốc gỡ nón cầm tay, lúng túng cất tiếng,

— Chào cha...

Cha Quang tránh sang một bên,

— Mời ông Đại úy vào trong nhà uống ly café Mocha của quán Starbucks.

Ông Đại úy kín đáo quan sát tình hình, nhã nhặn cúi chào,

— Cám ơn cha, đang trong giờ làm việc, e không tiện…

Cha Quang nhìn theo bóng dáng của ông Đại úy, rồi nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa nhà xứ. Ông Đại úy quay lại nhìn, bóng cha xứ khẳng khiu ngồi lặng lẽ bên khung cửa, lời kinh nho nhỏ bắt đầu vọng ra. Ông Đại úy tay làm dấu thánh giá, bỏ đi về đồn biên phòng. Cũng có lần ông nhìn thấy vết máu dừng lại ngay cửa nhà xứ. Ông Đại úy lưỡng lự lắm. Con nhà đạo nòi cả mấy trăm năm nay rồi. Giờ chẳng lẽ lại đi hạch xách cha cụ. Nhưng còn tên tội phạm vượt biên. Rõ ràng là vết máu còn rành rành ngay trước sân nhà xứ. Ông Đại úy đã tính dợm chân bước hẳn vào trong nhà xứ uống một ly café Mocha của Starbucks, nhưng nhớ tới áo chùng thâm đen và viền cổ trắng của cha Quang, ông lại lưỡng lự, rồi thôi.

Nhưng ông Thiếu úy Phó đồn thì không. Ngài Thiếu úy dân Tin Lành, nửa đêm về sáng dộng cửa ầm ĩ, đòi cha Quang dắt đi xem xét từng ngõ ngách. Chưa hết, ông còn bắt ông cha xứ mở cửa dẫn vào gian cung thánh của nhà thờ lục tìm dưới chân bàn thờ và ngay dưới bệ Nhà Tạm…

Tối hôm nay, Hai Mươi Bốn tháng Mười Hai, lễ Giáng Sinh. Như thông lệ đã có gần hai trăm năm từ hồi lập giáo xứ, năm nay nhà thờ Chula Vista lại tổ chức thánh lễ nửa đêm vào lúc mười hai giờ. Sáu giờ chiều, cha Quang mở cửa bước vào nhà thờ. Ông vui vẻ nhận ra mọi sự đã sẵn sàng cho thánh lễ nửa đêm. Ông huýt sáo nho nhỏ, khoác vào người áo len dầy cộm. Nhìn tuyết trắng trơn trợt mặt đường, ông quyết định không đạp xe, nhưng đi bộ ra tiệm tạp hóa Đại Hàn mua thùng mì cay Nongshim. Tiện đường, ông ghé vào quán café Starbucks móc tiền ra trả cho mấy gói café Mocha loại thượng hảo hạng. Vừa bước ra khỏi cửa tiệm quán café Starbucks, ông bị một bóng đen nhỏ thó bất ngờ xuất hiện cản lối. Cha Quang nhận ra khuôn mặt một cô gái, người Nam Mỹ, chắc khoảng mười tám, hai mươi. Trời chiều mùa đông nhờ nhợ tô thêm đậm màu da bánh mật căng căng và đôi mắt đầm đậm của cô gái. Thoang thoảng đâu đây mùi nước hoa rẻ tiền bốc mùi hăng hắc. Cô gái ngọng nghịu cất tiếng chào. Người đàn ông nhìn sâu vào đôi mắt xanh đậm nước biển, ông gật đầu chào lại. Cô gái cúi xuống, chỉ phiá dưới, giọng chắc nịch,

— Bốn chục...

Người đàn ông hụp một nhịp thở, tim đập thật nhanh. Bình bịch! Rồi ông bỏ đi. Cô gái chạy theo, tay chỉ vào bộ ngực căng tròn,

— Hai chục đô.

Người đàn ông vẫn bỏ đi, cô gái đuổi theo,

— Mười, chỉ mười đô thôi… Rẻ lắm rồi!

Ngay tới dưới gốc cây dừa cành lá rậm rạp che kín mặt người, bước chân người đàn ông chậm lại. Ông thở hơi mạnh, dồn dập, cởi cởi bao tay, móc móc hai tay vào trong túi quần. Cô gái yên lặng bất động, kiên nhẫn chờ đợi. Người đàn ông móc ra tờ giấy đôla mười đồng. Cầm được tiền, cô gái cúi đầu chậm chạp cởi ra những nút áo len… Ngẩng đầu lên, cô chưng hửng nhận ra người đàn ông đã bỏ đi. Bóng ông ta khuất sâu vào màn đêm đông dầy đặc của đêm Giáng Sinh có tuyết trắng đổ.

Về tới nhà thờ, cha Quang nhận ra bóng một người đang đứng ngay trước cửa nhà xứ. Tưởng ai, hóa ra là anh thanh niên người Mễ đã từng hỏi ông về số tiền lương làm Bõ cho nhà thờ Chula Vista.

— Mời anh vào uống ly café Mocha…

Người thanh niên lắc đầu,

— Cố cho con mượn cái xẻng xúc tuyết…

Cha xứ phá ra cười,

— Tôi đã nói rồi, nhà xứ chỉ có đủ tiền trả lương căn bản mà thôi…

Người thanh niên lắc đầu quầy quậy,

— Không, con không nộp đơn xin việc. Từ nay cố cứ để việc xúc tuyết mặc cho con…

Người thanh niên ngần ngừ, hai tay xoa xoa vào nhau, rồi lại đưa lên đầu vuốt vuốt tóc,

— Con vừa mới gặp Sơ Bề Trên, Sơ nói cha xúc tuyết ngày đủ bốn lần sáng trưa chiều tối cho nên bị sưng phổi, ho sù sụ như người ho lao. Sơ còn nói…

Anh dừng lại, nuốt nước miếng, ánh mắt nhìn về trạm biên phòng ánh đèn sáng chưng một góc trời. Cha Quang nghiêm mặt lại, không nói chi, bỏ đi thẳng vào nhà. Còn lại người thanh niên bên ngoài khung cửa, anh cầm xẻng bắt đầu xúc tuyết, miệng nói nho nhỏ,

— Thì mình cũng phải xúc tuyết để cho giáo dân đi lễ nửa đêm không trợt chân té đau chứ cố.

Lại thêm tiếng gõ cửa. Cha xứ ôm ngực ho sù sụ đi ra mở cửa. Tưởng ai, hóa ra Sơ Bề Trên, trên tay ôm mấy bọc café Mocha thơm lừng của Starbucks,

— Merry Christmas. Qua thăm cha, tiện dịp tặng cha món quà Giáng Sinh.

Cha xứ cau mày nhìn Sơ Bề Trên,

— Sao lại là café Starbucks?

Sơ Bề Trên nói ngay,

— Sao lại không? Cha cứ bày vẽ mua café loại mắc tiền mời khách khứa cho thiên hạ khỏi đàm tiếu nói thế kỷ hai mươi mốt rồi, mà cha vẫn sống khó nghèo kiểu cổ. Nhưng mà thôi, cái đó là tùy cha. Tuy tôi không đồng ý với cách sống khó nghèo như vậy, nhưng tôi vẫn ủng hộ cha.

Sơ Bề Trên đứng lên, tính đi về, nhưng lại ngồi xuống,

— Xin lỗi nếu tôi có đụng chạm. Nhưng đâu có phải là cha bán xe hơi phun khói ngập trời, lấy tiền cho người nghèo, rồi cứ cọc cạch đạp xe đạp thì thế giới thôi không bị global warming đe dọa... Cả hằng vạn người vẫn cứ tỉnh bơ lái xe hơi vậy thôi!

Nói xong, Sơ Bề Trên đứng lên bỏ đi. Cha xứ đóng cửa phòng lại. Bên khung cửa, ông vẫn thấy bóng dáng lum khum của người thanh niên Mễ đang xúc tuyết trước cửa nhà thờ. Ông ngồi xuống, tính coi lại bài giảng cho thánh lễ nửa đêm hôm nay. Nhưng chợt ông nghe tiếng động sột soạt dẫm đạp trên sân vườn phiá sau nhà?! Ông dừng lại, nghiêng tai nghe ngóng, mắt nhìn thật nhanh về trạm biên giới, chân lẹ làng bước xuống nhà bếp. Mở cửa, nhưng không bật đèn sân vườn, ông cẩn thận nhìn ra bên ngoài. Bóng một người phụ nữ đứng lù lù ngay bên khung cửa không làm ông giật mình. Ông đứng tránh sang một bên, nhường chỗ cho cô gái bước vào. Dưới ánh đèn vàng tối tù mù của căn nhà bếp, ông nhận ra cô gái đang ôm trong lòng một đứa bé ngủ say, mặt thằng bé xám ngoét lại vì lạnh. Cha Quang vội vàng đóng lại cánh cửa, bật máy sưởi, đưa tay mời cô gái lạ mặt ngồi xuống ghế nệm cạnh bên lò sưởi. Cha Quang cất tiếng,

— Cô ăn mì nhé…

Cô gái mệt mỏi gật đầu. Cha Quang đã bước đi nhưng ông dừng lại, cặp mắt của cả cô gái và cha Quang đều trợn tròn nhìn nhau… Cô gái ngại ngùng cúi mặt nhìn xuống. Cha Quang quay lưng, đi thẳng tới bếp nổi lửa nấu mì Nongshim. Không quay lại, ông hỏi,

— Cô ăn cay được không?

Cô gái vẫn cúi mặt, miệng nói nho nhỏ,

— Ngày nào mà tôi chẳng ăn cay…

— Còn thằng bé?

— Nó mới bú sữa mua ngoài tiệm. Mười đôla, ba bình sữa.

Cô gái yên lặng ngồi ăn hết thật nhanh tô mì cay, tô lớn. Cô đứng dậy,

— Cám ơn cha. Cha tử tế quá, hèn chi họ cứ gọi cha là ông cha tử tế.

Cha Quang gật đầu không nói chi. Cô gái ngần ngừ,

— Nhờ cha giúp cho một chuyện…

Cô gái trao thằng bé cho ông. Cha Quang trợn tròn mắt,

— Giờ này tối khuya rồi, cô còn đi đâu?

Khuôn mặt cô gái xa xầm lại, giọng nhỏ rưng rức,

— Còn đi đâu nữa… Không làm, lấy tiền đâu mua sữa cho con?

Cô gái cau mày khó chịu, buông lời thẳng thừng,

— Có được hay không?

Cha Quang gật đầu thật nhanh, tay ôm đứa bé vào lòng,

— Được chứ. Chắc chắn là được rồi.

Rồi ông nói luôn,

— Tôi cũng có một chuyện...

Cô gái ngần ngừ,

— Chuyện gì?

Cha Quang nhìn đồng hồ trên tường, chép miệng,

— Còn một tiếng đồng hồ nữa thôi là lễ nửa đêm rồi. Cô đi đâu thì đi, nhớ quay về lại đây dự lễ Giáng Sinh…

Cô gái bỗng dưng cúi gập người xuống như cây bị sét đánh dính ngay giữa thân. Hai tay cô ôm mặt bật tung tiếng khóc, tóc dài quăn lọn buông rơi tung tóe. Bởi tiếng khóc, thằng bé giật mình cựa quậy, nhưng lại nhoẻn đôi môi bé tí ti mầu hồng hồng cười tươi, nụ cười thiên đàng. Cha xứ cúi xuống vỗ nhè nhè bàn tay vào lưng thằng nhỏ, miệng cũng cười,

— Đêm nay Giáng Sinh. Dù có chuyện gì đi nữa thì mình cũng vẫn phải đốt nến ăn mừng sinh nhật chứ.

Cô gái ngưng tiếng khóc, ngạc nhiên hỏi lại,

— Sinh nhật của ai?

— Thì còn của ai nữa. Đêm nay là đêm Giáng Sinh, cô quên rồi sao?

Cô gái ngẩng lên nhìn. Cô nhận ra ông cha xứ đang bước từng bước lên bậc thang gỗ mỏng manh ọp ẹp, vừa đi ông vừa nói,

— Cho thằng nhỏ lên phòng ngủ trước. Hẹn gặp cô lúc nửa đêm. À, tối nay sau thánh lễ, tôi mời cô ăn tiệc Revillion với Mẹ Bề Trên và ông Bõ mới của nhà thờ.

Bên ngoài tuyết bông vẫn đổ trắng xóa hằn soi bóng ông Bõ đang cắm cúi xúc tuyết trên sân gạch mênh mông của nhà thờ, bên trong lò sưởi cháy đỏ than hồng vẫn nổ tí tách tô hồng đôi má cô gái Tijuana đang nhắm mắt ngủ say. Đàn dương cầm từ trong nhà thờ Chula Vista nhè nhẹ nổi lên những nốt đầu tiên của bản nhạc Giáng Sinh bất hủ, “Silent night! Holy night!”. Hồi chuông Giáng Sinh bắt đầu vang dội từ trên nóc tháp chuông. Kính koong! Kính koong! Tiếng chuông sinh nhật của hân hoan và mừng vui tiếp tục vang xa xé rách toang màn đêm của sầu tủi và nước mắt. Kính koong! Kính koong!

Thị trấn tuyết trắng Chula Vista bắt đầu nửa đêm.

Nguyễn Trung Tây

go top

trang chính | lời giới thiệu | sống lời chúa| truyện ngắn| liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay